Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

5 quy tắc dùng kẹp cà vạt

1. Không bao giờ sử dụng các loại kẹp cà vạt dạng ghim, từ khi bạn muốn có một BST cà vạt thủng.

2. Kẹp cà vạt không chỉ để giữ hai đầu của cà vạt, mà còn để giữ cố định chúng vào vạt áo sơ mi. 

3. Vị trí kẹp nên nằm giữa cúc thứ 3 và 4 của áo sơ mi. Tuyệt đối không được cài thấp quá vì kẹp cà vạt sẽ bị áo khoác che khuất, hoặc cài cao quá thì trông sẽ lập dị.

4. Thanh kẹp không được dài quá 3/4 bản rộng của chiếc cà vạt. Nếu bạn có một chiếc cà vạt nhỏ thì bạn cần sẵm một thanh kẹp ngắn hơn.

5. Tránh dùng thanh kẹp lấp lánh. Nó được sinh ra để làm cho cà vạt đẹp hơn chứ không thể để phân tán sự chú ý.
Sưu tầm

Triết lý của loài kiến

Kiến có 4 triết lý đơn giản!


Kiến không bỏ cuộc: Đó là một triết lý đơn giản nhưng rất hữu hiệu. Nếu một con kiến đang đi về một hướng nào đó, và chúng ta tìm cách chặn đường chúng, kiến sẽ tức thì tìm cho mình một con đường khác. Chúng trèo qua chướng ngại, chui xuống dưới hoặc chui vòng sang bên hông. Chúng không ngừng tìm kiếm một giải pháp khác để vượt qua chướng ngại vật phía trước. Quả là một triết lý gọn gàng và đơn giản: không ngừng tìm kiếm hết cách này đến cách khác để tiến đến mục tiêu mà chúng ta nhắm tới.

Kiến luôn chuẩn bị cho mùa đông trong suốt mùa hè: Đó là một góc nhìn nhận quan trọng. Bạn không thể quá ngây ngô tin rằng nắng ấm sẽ kéo dài mãi mãi. Vì vậy kiếm làm việc chăm chỉ để tích lũy thức ăn cho mùa đông trong mùa hè. Một lời khuyên từ xa xưa đã dạy: "Đừng xây nhà trên cát vào mùa hè!" Tại sao chúng ta lại cần lời khuyên này? Đơn giản là vì chúng ta cần tiên liệu trước. Trong mùa hè nắng ấm, bạn phải tiêu liệu được giá lạnh và mưa bão mùa đông!

Kiến luôn tin vào mùa hè trong suốt mùa đông: Điều này rất quan trọng. Trong suốt mùa đông giá rét, Kiến tự nhắc mình: "Mọi thứ sẽ sớm qua thôi, và chngs ta sẽ không phải cầm cự quá lâu!". Và ngày nắng ấm đầu tiên, những con kiến lại lên đường. Nếu trời lạnh trở lại, chúng sẽ lại chui vào hang, nhưng chúng sẽ quay trở lại ngay khi trời trở ấm. Chúng không thể đợi để lại được làm việc!

Kiến sẽ tích lũy bao nhiêu lương thực trong mùa hè để chuẩn bị cho mùa đông? Câu trả lời là "nhiều nhất có thể". Đây là một triết lý tuyệt vời "nhiều nhất có thể". Hãy học hỏi loài kiến trong lần tiếp theo nếu bạn tự hỏi mình: Tôi nên đọc bao nhiêu cuốn sách? Tôi nên chạy bao xa? Tôi nên làm việc đến mức nào? Tôi nên yêu thương đến mức nào? Câu trả lời luôn là "Nhiều nhất có thể"

Sưu tầm

17 điều phụ nữ đặc biệt phải nhớ

Tỷ phú Lý Gia Thành, Tỷ phú Giàu nhất Châu Á, 84 tuổi đã đúc kết thế này



1. Hãy nghĩ ra cách KIẾM TIỀN như thế nào chứ không phải TIẾT KIỆM TIỀN như thế nào.

2. Có BUỒN CHÁN đến mấy cũng không lớn tiếng kêu than, phải giữ được BÌNH TĨNH.

3. Khi thích một thứ gì đó, hãy TỰ NỖ LỰC kiếm tiền mà mua

4. Nói ít làm nhiều, nếu có thể thì ĐỪNG NGỒI, vận động thích hợp hơn

5. Không nên nghĩ rằng chỉ cần tìm được 1 NGƯỜI ĐÀN ÔNG nhiều tiền thì cái gì cũng có.

6. Nếu không thích công việc hiện tại hãy THAY ĐỔI nó, còn không hãy im lặng mà làm, đừng phàn nàn.

7. Khi hiểu rõ một vấn đề, hãy mạnh dạn TỪ BỎ.

8. Có thể không đồng thuận, nhưng cần có sự TÔN TRỌNG.

9. Khi chưa đưa ra được QUYẾT ĐỊNH, hãy để thời gian giúp bạn, nếu không có cách nào quyết định, hãy làm rồi mới nói, bằng lòng với sai lầm, không được oán hận.

10. Nhất định phải là người phụ nữ có GIÁO DỤC

11. Cần XINH ĐẸP, nhưng càng cần có KHÍ CHẤT.

12. Khi bị phản bội, hãy học cách KHOAN DUNG người khác, nếu giúp được ai thì hãy giúp, nhất định không dồn họ vào chân tường, mặc dù làm được điều này là rất khó.

13. Không nên giữ THÙ OÁN, nếu có thể không gây tổn thương cho người khác thì đừng gây, không ai ở với ai cả cuộc đời, một số việc không nên giữ trong lòng.

14. TIỀN rất quan trọng, nhưng không được phép dựa vào đàn ông hoặc cha mẹ

15. Không quá ĐỀ CAO khả năng của mình trước tập thể, bởi khi rời xa, bạn sẽ phát hiện ra rằng, không có bạn mặt trời vẫn chiếu soi bình thường.

16. Sự việc trong QUÁ KHỨ hãy cho nó trôi qua, nhất định phải BỎ QUA.

17. Cho dù mất đi tất cả cũng không được để mất NỤ CƯỜI. Tâm thái quyết định tất cả.
Sưu tầm.

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Sài Gòn có gì vui không em?

Mấy hôm nay thời tiết Sài Gòn se lạnh, nghe những bài hát về mùa thu HN cảm giác thật thích.

Đang nghe bài hát Mùa thu Hà Nội trong đầu lướt qua hình ảnh một căn nhà cũ được sửa sang làm quán cafe sách trên phố Tô Hiến Thành. Một địa chỉ quen thuộc vào những ngày cuối tuần, quán trang trí đơn giản nhưng có nét gì đó thân thuộc. Mình đặc biệt thích ngồi bên khung cửa sổ đón nắng thu vào buổi sáng, những tia nắng sớm xuyên qua những tán lá. Thời tiết se lạnh trên con phố bình yên vào buổi sớm. Và những bản nhạc về mùa thu dường như càng khiến cho không gian và thời gian càng thêm quyến rũ

Những ngày này ở SG cảm xúc đan xen vào nhau, từng chiếc lá con đường cũng mang lại cho mình những cảm xúc khác nhau.

Thỉnh thoảng đi trên đường những hàng cây cơm nguội, xà xừ mùa thay lá. Mình thích đi dưới những con đường có lá me bay, có hàng sáo đen thẳng tắp...

Bỗng thấy yêu SG đến lạ.


Hôm trước có bạn bảo công ty mình trên con đường bình yên quá. Đó là một trong những con đường cũ ở SG, một tên đường cũ. Bạn đã rất ngạc nhiên khi thấy mình biết cả tên đường xưa và cứ ngỡ mình ở SG lâu lắm rồi.

360 ngày, 12 tháng và 1 năm mình đến SG.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Đọc sao cho 'đúng'

Sợ nhất là kiên thức nửa vời. Sợ hơn nữa là sự ngộ nhận về sự hiểu biết của mình
Nguyễn Đức Sơn

Đọc sách là để thực hành. Đó là mục đích của các markters. Ngoại trừ làm trong lĩnh vực giáo dục và nghiên cứu, bạn không nhất thiết phải "chết chìm" trong các trang sách dày đặc kiến thức một cách vô ích. Vì nếu chỉ "học" mà không "hành" kiến thức sẽ vào tai này ra tai kia. Rất nhanh. Nguy hiểm hơn, có bạn còn có thể sẽ bị "ngộ chữ" vì đọc nhiều nhưng làm ít.
Một học giả đã nói rất hay thế này " The greatest obstacle to discovery is not ignorance- it is the illusion of knowledge". Tạm dịch: "Cản trở lớn nhất của việc khám phá không phải là sự ngu dốt mà là ảo tưởng về tri thức".
Sợ nhất là kiến thức nửa vời. Sợ hơn nữa là sự ngộ nhận về sự hiểu biết của mình. Để tránh sa vào cái bẫy "bết rồi" rất đơn giản: đọc đến đâu hành đến đó. Chỉ nên tập trung vào một lĩnh vực chuyên sâu nào đó thôi. Tích lũy nhiều kiến thức trong lĩnh vực này và cố gắng tận dụng mọi cơ hội có được để kiểm nghiệm nó.
Các sách về marketing của các doanh nhân, học giả hay các nhà tư vấn có tên tuổi thường là đúc kết rất nhiều kiến thức cô đọng rất bổ ích. Sách về thương hiệu có Phillip Kottler, David Aaker, AI Ries, Jaack Trout hay Kevin Keller; sách về quảng cáo & PR có Bill Bernbach, David Ogily hay Rosser Reeves.

Tôi làm nghề tư vấn thương hiệu. Khi lựa chọn sách báo về marketing, tôi có chiến lược rõ ràng: dành thời gian chính để đọc các tài liệu viết rất sâu về quản trị thương hiệu (chiến lược, định vị, giá trị thương hiệu). Tất nhiên những gì liên quan đến marketing nói chung (PR, quảng cáo, social media- mạng xã hội...) cũng cần phải tìm hiểu. Nhưng tôi chỉ dừng lại ở mức đọc để biết những kiến thức cơ bản, những xu hướng phát triển để có cái nhìn toàn diện hơn, bao quát hơn.
Vì tôi tự nhận mình trí tuệ có hạn. Đọc nhiều không nhớ đọc. Không nên đọc nhiều sách. Chính xác là không nên đọc nhiều loại sách chuyên môn cùng một lúc. Điều này có thể đi ngược với quan điểm chung của nhiều người. Đọc sách thì bao giờ chẳng bổ ích. Không bổ âm sẽ bổ dương. Chả lẽ sách chuyên môn chỉ dành cho những người đã đi làm? Hay chưa có cơ hội "hành" thì chưa nên đọc sách. Không hẳn như vậy.

Chúng ta chỉ có 24 một ngày để sống. Chỉ có khoảng 10-12 tiếng một ngày cho công việc. Chúng ta cần thời gian cho gia đình, cho bạn bè và cho các thú vui giải trí cá nhân khác (tôi chả dại gì suốt ngày chúi mũi vào cái mớ marketing và branding nhức hết cả đầu). Nếu chưa có cơ hội thực hành, hãy chỉ đọc những cuốn sách trong phạm vi chuyên muôn và gần với nghề nghiệp bạn sẽ theo đuổi.


Nên biết "đọc" một cách thông minh nhất, tập trung nhất. Đọc đến đâu "hành" đến đấy. Lúc đó kiến thức mới thành cái của mình. Và đó cũng là mục đích cuối cùng của việc đọc sách. Nhưng dù sao, tôi vẫn chúc các bạn đọc... nhiều sách.

Một trong những kỹ năng "hành" hiệu quả là biết "lọc" thông tin. Nên "quên" kiến thức không cần thiết. Ưu tiên nhớ một vài điều thực sự hữu ích liên quan đến công việc đang làm và sẽ làm. Mục đích là để "hành" xem nó có diễn ra "như sách" không?

Biết 1 hành được 1 còn hơn biết 10 nhưng hành bằng 0. Vì khoảng cách giữa "biết" và "làm" thường xa, rất xa. Chả thế mà cha để marketing Philip Kotler từng nói rằng: "Đọc một cuốn sách về marketing chỉ mất một ngày, nhưng để hiểu nó nhiều khi mất cả một đời".

Có hai kỹ năng để chúng ta không cần phung phí thời gian vào những cuốn sách ít giá trị và đầu tư thời gian xứng đáng vào những cuốn sách hay. Đó là kỹ năng đọc scan (đọc lướt) và skim (đọc dò thông tin).

Tôi thường đọc scan trước. Mục tiêu để đánh giá nhanh thông điệp chính của cuốn sách là gì? Tôi thường làm khoảng 15-30 phút để "thẩm định" nội dung một cuốn sách chuyên môn có thực sự cần cho mình hay không. Nếu một cuốn sách qua được vòng scan, tôi sẽ dành nhiều thời gian đọc kỹ hơn, dùng kỹ năng skim những fast, figure & example (sự kiện, con số và ví dụ) quan trọng. Mỗi lúc đụng chạm với công việc tư vấn, lại phải lôi ra đối chiếu so sánh sách dạy và thực tế đang phải đối mặt. Có một số cuốn sách đã "hành" chán chê rồi mà tôi vẫn chưa thấy "thủng" hết vào đầu.

Mỗi cuốn sách dù hay đến đâu cũng chỉ có giá trị tương đối. Nên lấy những điều sách dạy như một chỉ dẫn mang tính học thuật đã được kiểm nghiệm. Không nên rập khuôn ứng dụng những điều sách dậy vào thực tế. Vì thực tế là vô hạn trong khi kiến thức của sách là có hạn. Thực tế thay đổi không ngừng. Phần lớn sách chuyên  môn chỉ có giá trị về thời gian và phạm vi áp dụng.

Cuốn Quảng cáo thoái vị, PR lên ngôi của Al Ries từng được xem là best- seller gây dấu ấn cho giới marketing truyền thông. Có hai kết luận quan trọng của cuốn sách này chưa đúng với thực tế tại Việt Nam. Al Ries cho rằng vai trò của PR là xây dựng thương hiệu còn quảng cáo chỉ đóng vai trò duy trì hình ảnh thương hiệu đã được PR tạo dựng trước đó. Có nhiều ví dụ để chứng minh với ông điều ngược lại. Nhiều thương hiệu nhanh chóng xây dựng nhận biết và hình ảnh thương hiệu nhờ quảng cáo chứ không phải PR. Thực tế chi phí media tại Việt Nam cũng cho thấy rằng quảng cáo chưa "thoái vị": theo báo cáo của Kantar Media, quảng cáo truyền hình vẫn có ảnh hưởng và vai trò lớn đến hành vi tiêu dùng của khách hàng. Còn PR vẫn đang có vai trò như nó vốn có. PR có "lên ngôi" hay không thì còn phải chờ đến lúc quảng cáo... thoái vị đã.

Bộ não của con người cũng như chiếc máy tính. Đừng để "tràn" bộ nhớ vì những thông tin không cần thiết và thậm chí vô bổ. Tuyệt vời nếu chúng ta thích đọc sách, mê sách. Nhưng không tuyệt vời chút nào khi bạ đâu đọc đấy. Nhiều đầu sách giật tít rất kêu. Kiểu như Học MBA trong 10 ngày, kiếm tiền không có hay Marketing trong tầm tay. Nghe cứ dễ như ăn kẹo. Các bạn cứ thử đọc scan xem. Chỉ vài trang đã thấy vô vị ngay.

Ngay cả những đầu sách có giá trị, các bạn cũng đừng để cuốn vào những râu ria màu mè. Những trích dẫn dí dỏm, cách viết văn hoa hay tít sách ấn tượng đơn giản chỉ là những "gia vị" làm đậm đà cho bữa ăn tri thức. Không nên bị nó đánh lừa.

Khác với đọc sách giải trí, đọc sách chuyên môn phải coi trọng tiêu chí "bổ". Có nghĩa đọc xong phải rút ra điều gì đó bổ ích để "hành" phục vụ cho công việc (trước mắt cũng như lâu dài). Tôi cũng đôi ba lần "chẳng may" vơ phải vài cuốn màu mè theo kiểu "tốt gỗ". Tất nhiên là không nên quá tệ nhưng chẳng đủ tốt để sử dụng. Thôi khi cái tủ sách còn trống chỗ thì đặt nó vào vị trí "trung tâm" vậy

Từ Blog của Anh Nguyễn Đức Sơn

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Sự tự lừa dối

Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng đợi. Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:

"Tại sao ông lại đi lâu vậy? ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?"

Bác sĩ mỉm cười và nói

"Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện & tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi..."

"Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này, ông sẽ bình tĩnh được không? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?"- Cha cậu bé nói một cách giận dữ.

Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:

"Tôi sẽ nói lại những gì trong sách Thánh viết" Chúng ta đến từ cái bụi và sẽ trở về cát bụi, may mắn là tên của Thiên Chúa". Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và  cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời"

"Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy"- Cha cậu bé nghĩ thầm.

Ca phẫu thuật mất khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.

"Cám ơn Chúa, con trai của anh đã được cứu"

Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại "Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá!"
Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô

" Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho cho trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình.

Đạo đức rất khí để đánh giá bất cứ ai.. bởi vì bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua.

Chúng ta thường áp đặt chủ quan của chúng ta vào sự nhìn nhận đánh giá người khác, và đôi khi chúng ta nhìn theo góc độ tiêu cực, điều đó làm chúng ta nghĩ xấu về người khác và tất nhiên chúng ta sẽ nhận được những phản ứng rất tiêu cực.

Theo nguồn Internet

Không đề

Sáng tự nhiên thèm ăn xôi ngô kinh khủng, đi tìm mà không ra, gọi mấy cuộc điện thoại cuối cùng dừng lại ở một quán cafe quen thuộc. Không có xôi ngô, bỗng cảm giác buồn lạ. Không biết có phải mình không tìm ra món xôi đó hay vì một cái gì khác?

Trong lúc đợi bạn tới, hai anh giai cafe phía sau mình khiến mình bực bội nhẹ. Có lẽ khi người ta không vui, người ta sẽ nhìn mọi thứ xung quanh hình viên đạn. Mình không cố tình nghe câu chuyện của hai anh này, nhưng hai anh nói chuyện lớn quá. Như chốn không người mặc dù quán đó khá yên tĩnh. Một anh làm gì đó như PR hay nhà báo, chỉ cách cho anh còn lại lập facebook. Chia sẻ cách anh ấy chơi facebook và nói về cách chơi facebook của các bạn trong friendlist. Thực sự càng nghe thì càng không muốn những nội dung đó lọt vào tai.

Đây không phải là lần đầu tiên mình nghe về mặt trái của facebook, tốt hay xấu là do mỗi người lựa chọn kết bạn. Trên facebook cũng giống như cuộc sống đời thực, sẽ có người này người kia. Không thể đánh đồng tất cả. Với mình qua facebook mình cập nhật được rất nhiều kiến thức hay, góc nhìn khác nhau từ nhiều phía. Có những kiến thức mình muốn đọc cũng không thấy có trên các báo. Quan trọng là mình sử dụng facebook như thế nào mà thôi.

Bạn tới, chia sẻ với mình về một chủ đề mới. Với mình chủ đề mới luôn thu hút. Nhưng hôm nay cái đầu mình như "lá khoai" căng ra và chẳng thể tiếp nhận những thông tin mới nào. Nhìn bạn háo hức ghê gớm mà không thể hưởng ứng, thôi đành vậy, không nên gượng ép.

Một ngày mệt nhoài và có chút nổi loạn. Đang thấy rất mâu thuẫn.

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Bài học từ trò ghép hình

Đừng quên có lúc bạn phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Loay hoay với những mảnh nhỏ chỉ khiến bạn nản chí.


Chúng ta không thể mong muốn tất cả mọi thứ sẽ phải hoàn thiện ngay lập tức. Hãy để sự việc thể hiện theo đúng bản chất tự nhiên của chúng
Khi mọi việc không trôi  chảy, hãy nghỉ ngơi đôi chút. Mọi thứ sẽ khác đi khi bạn quay lại. Đừng quên có lúc bạn phải nhìn vào bức tranh toàn cảnh. Loay hoay với những mảnh vỡ chỉ khiến bạn nản chí.

Lòng kiên trì sẽ được đền đáp. Mỗi thử thách lớn đều được giải quyết từng bước một. Một khi gặp bế tắc, hãy chuyển sang hướng khác. Và sau đó nhớ quay lại.

Việc đầu tiên bạn cần làm là thiết lập đường biên. Có ranh giới, bạn mới cảm nhận được sự an toàn và trật tự. Đừng ngại thử thách cách kết hợp khác nhau. Đôi khi chúng sẽ khít khao đến ngạc nhiên.

Bất kỳ điều gì đáng làm cũng đều đòi hỏi sự kiên trì và nỗ lực. Bạn không thể vội vã trước một thác đố lớn. Hãy dành thời gian để tận hưởng những thành công dù nhỏ bé của mình. Chúng sẽ động viện bạn bước tiếp. Cuộc đời không phải là tổng thể những gì chúng ta đạt được mà là những gì chúng ta khao khát vươn tới.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Mỗi ngày trọn một niềm vui

Hôm nay mình gặp lại cô bạn ĐH sau một thời gian ra trường, hai đứa vẫn facebook qua lại với nhau. Nhưng chưa kể từ ngày đó tới giờ.

Hình ảnh của bạn trong mình là một cô gái nhanh nhẹn, nghịch ngợm và cá tính như con trai. Bạn của ngày hôm nay khác, dịu dàng và nữ tính. Thật không nhận ra bạn, thực ra hình dáng vẫn vậy, vẫn gầy gầy. Bạn không khác trước là mấy ở mặt hình thức, chỉ là cảm nhận từ bạn khác, toán lên một cái gì đó khác so với ngày trước.

Hồi học không học thiết kế, nhưng bạn có duyên với nghề ấy và theo đuổi từ khi ra trường. Bạn vào SG làm cho một công ty tin học ngay từ những ngày đầu tiên về lập trình flash, rồi như một cơ duyên. Một chị trong công ty đã hướng bạn sang thiết kế, bạn học say mê và giờ thì làm với nghề thiết kế web cho một công ty nước ngoài.

Bạn bảo mình là bản sao của bạn, của những ngày bạn đầu tiên bạn tới SG. Bạn vẫn nói nhiều như ngày xưa, bên bạn liến lấu và thấy vui lại. Thời gian như quay trở lại ngày xưa. Cảm giác thân thuộc không xa lạ, có những tình bạn kể cũng lạ. Bao nhiêu năm không gặp, để rồi gặp lại vẫn có cảm giác như ngày nào. Có tình bạn còn đó nhưng cảm thấy xa xôi, gặp nhau là một khoảng trống. Khoảng trống vô hình cứ trống huếch trống hoác chẳng thể lấp đầy.

Cũng ngày hôm nay, một người bạn ĐH nữa đã làm mình vui thật vui. Chợt nhận ra trong cuộc sống, đâu cần những điều quá lớn lao. Chỉ là những điều đơn giản cũng là đủ.

Chiều đi ăn tối, một hình ảnh trong quán ăn khiến mình nao nao. Đôi khi, chỉ là những hình ảnh vu vơ nhưng lại chạm vào nơi sâu nhất.

Đêm, nghe nhạc và ngắm hoa...

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Cho một ngày đầy nắng

Sáng đi trên đường nhìn thấy một hàng bán đồ hàng dành cho các bé gái, các vật dụng dùng cho nhà bếp. Chợt cười khúc khích nhớ lại thửa nhỏ, cũng hay chơi đồ hàng với các bạn. Hồi ấy không có những món đồ xinh xắn như thế. Chỉ đơn giản là hái lá ở bờ rào rồi làm thành các món ăn hoặc các vật dụng khác. Ký ức tuổi thơ thường lúc nào cũng là những ký ức đẹp.

Vẫn con đường ấy mà lần nào mình đi cũng thấy khác, cuống quýt hẹn hò một địa điểm cafe đầy nắng. SG có vô vàn những quán cafe có nhiều phong cách khác nhau. Dường như mình đã đi đường vòng để đến quán đó, việc định hướng với mình luôn không dễ.

Tới nơi đã có 3 bạn ngồi đó, bàn luận đủ thứ chuyện rồi lại quay lại chủ đề quen thuộc. Đến trưa thì tan, mình nán lại chưa muốn về.

Một mình ngồi trong cái chòi bằng cây, có nắng và gió. Mang cuổn Tiếng Người ra đọc.

Càng đọc, có cảm giác như đã đọc rồi. Tâm lý của Duy, cách suy nghĩ, nhìn nhận- nhân vật chính.

Giữa không gian tĩnh lặng như thế, cảm giác thật thích thú và bình yên. Như thể không gian và thời gian dừng lại. 

Thế giới vội vã bên ngoài như không chạm vào được chòi cây.

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Ốc Sài Gòn

Mình thích ăn ốc, ốc luộc ở HN và các loại ốc ở SG

Nếu ở HN thì ốc luộc là nhất, làm cũng rất đơn giản. Để làm món ốc luộc ngon thì ngoài việc chọn ốc ngon yếu tố nước chấm ốc quyết định đáng kể

Vào mùa đông, se se lạnh, nghe thấy nước chấm ốc dậy lên mùi gừng, ớt.. chui cha là ngon. Mình thích ăn ốc luộc nhất ở Chợ Mơ và trong ngõ Hồng Mai, phố Cầu Gỗ. 3 nơi này pha nước chấm ngon cực kỳ luôn. Giờ thấy thèm quá, mong sơm sớm về để đi ăn ốc luộc.

Ở SG ăn ốc phải là ốc xào, nướng.. những món ốc chế biển kiểu này thì chỉ có ở SG. HN học theo cũng không ăn thua. Nếu ốc ở HN chỉ có mấy loại như ốc hương, ốc đá, ốc vặn là phổ biến thì ở SG ốc rất nhiều loại. Đi ăn lần nào cũng thấy có lại ốc mà trước đó chưa biết, hoặc không nhớ hết.

Mới ăn ốc mấy bữa trước, giờ lại thấy thèm... 

Cứ đêm hôm là viết về đồ ăn rồi thèm... hức thế này thì làm sao giảm cân được cơ chứ.

Bão Haiyan

Bắt đầu đặt đồng hồ báo thức lúc 6h30 thay vì 6h như thường nhật. 

Thói quen là cầm tablet đầu tiên, một lời nhắn hỏi từ nơi xa. Bão về, nhà bạn có sao không? Bật cười và vui vì một lời hỏi thăm như thế. Chắc bạn chẳng biết được ở HN bão sẽ không ảnh hưởng nhiều. Giờ mới ngẫm lại về những lời hỏi thăm vu vơ ngày trước.

Gọi điện về cho mẹ được biết HN bắt đầu mưa đón bão. Các em cờ hó đã được quây kín. Nghe mẹ bảo chúng nó nằm như cờ hó thì bật cười. Uh, thì chúng đúng là cờ hó chứ còn gì nữa.



Cây đu đủ nhỏ giờ đã ra rất nhiều quả. Chỉ sợ gió mạnh quá khiến cây không chịu được sức nặng của quả.

Từ hồi đi xa tới giờ mới biết nghĩ nhiều hơn, bỗng thấy nao nao.

Mong cơn bão này qua mau, những nơi bão đến không bị ảnh hưởng quá nhiều. Con người thật nhỏ bé trước thiên nhiên.

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Tìm lại chính mình

Cuốn sách này mua từ hồi tháng 4.2013, nhẩn nha đọc cho đến tận bây giờ mới xong.

Bữa đó đi lang thang không dự định dừng lại ở đâu, tìm gì, mà chỉ đơn giản là đi. Đi trên đường như tìm kiếm một điều gì đó, và dừng lại một quán cafe sách không quen. Nhìn thấy và mua vì tiêu đề.




Trích lược một số đoạn tâm đắc

1. Con người hiện đại đang sống trong một hệ thống giá trị đa nguyên và hỗn loạn, ai cũng muốn tìm tự do bên ngoài nên họ không biết gốc rễ của tất cả các vấn đề nảy sinh bên trong chính họ, đương nhiên họ càng không biết thực chất tất cả các đáp án đó lại nằm trong nội tâm mình. Vì vậy, muốn giải quyết triệt để các vấn đề đó, đầu tiên, bạn hãy nhìn lại chính bản thân mình, trở lại với bản thân mình.

2. Tôi tin chắc bất kỳ ai cũng không muốn bị phụ thuộc vào hoàn cảnh, ai cũng hi vọng trở thành người có thể điều khiển được chính mình, và ai cũng muốn thay đổi nghiệp lực. Sự thay đổi này luôn luôn phụ thuộc vào ý chí của mình.

3. Tận tâm tận lực làm những việc có thể, học những điều nên học, gánh vác những thứ cần gánh vác, đóng góp hết sức mình, không ngừng sửa đổi bản thân, đó là phương pháp tốt nhất để tìm lại chính mình

4. Khi một người không biết được mình tồn tại ở trên thế gian này vì mục đích gì, người đó sẽ cảm thấy trống rỗng. Nhiều người sống như chỉ để cho bụng mình no nê, để cho thân mình có nơi để ở, thỏa mãn nhu cầu ăn mặc, xem thế là đủ. Dường như cơm áo gạo tiền là toàn bộ nội dung cuộc sống của họ. Nêu không tìm ra phương hướng và mục tiêu, thì sự mù mờ, cảm giác trống rỗng sẽ chiếm lĩnh ngự trị trong lòng.

5. Trống rỗng, buồn chán chính là do con người không ngừng theo đuổi những thứ tốt hơn so với hiện tại. Nhưng theo đuổi sẽ không có điểm dừng bởi luôn có những thứ tốt đẹp hơn trước mắt. Nếu có tâm lí theo đuổi như thế, đến khi  cận kề với cái chết, người đó vẫn cảm thấy trống rỗng, bởi họ nghĩ rằng "những thứ mình cần vẫn chưa có được, lẽ nào mình lại phải chết".

6. Khi một người sống không có mục đích, sống không ý nghĩa, họ sẽ thấy cuộc sống trống rỗng, thậm chí họ chỉ là một cái xác không hồn. Tôi đã từng nói, mục đích cuộc sống là để nhận lấy sự hồi báo, hồi đáp lại những nguyện vọng; giá trị và ý nghĩa của cuộc sống chính là sự cống hiến, lợi mình, lợi người.

7. Muốn thành công trong bất kỳ một ngành nghề nào bạn đều phải có sự nõ lực. Có thể bạn phải sống vất vả, ăn không ngon, ngủ không yên. Muốn có danh lợi, bạn phải lao động suốt ngày suốt tháng trong thế giới quay cuồng này. Nhưng chúng ta bận rộn thế rốt cục vì cái gì? Trong cái hữu hạn của đời mình, điều gì là mục tiêu bạn theo đuổi?

Chỉ cần làm được "Bận, bận, bận bận đến vui vẻ; mệt, mệt, mệt đến thích thú"

10.11.2013