Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Bình thường





Buổi gặp gần đây nhất với chị, chị hỏi nó thời gian ở HN vừa rồi có vui không?

Nó ngẫm nghĩ một lát rồi bảo chị" bình thường chị ah"
Vậy em muốn thể nào?
Em muốn một cuộc sống vui vẻ, chứ không phải bình thường.

Chị cười, vậy là cuộc sống bình thường không phải là vui vẻ sao em?

Với nó dường như là phải có gì đó vui vẻ, mà cái-gì-đó-là-cái-gì thì nó không biết.

Khi ai hỏi nó thế nào? Bình thường. Nếu bình thường có nghĩa là không có chuyện gì bất ổn. Là cuộc sống vẫn tiếp diễn như vốn thế. Đôi khi nó thấy nhạt với chính nó, nhưng chẳng thể khác được. Nó vốn thế.

Qua câu chuyện của chị, nó dường như vẫn cảm nhận được một điều gì đó lấp lánh trong mắt chị. Có thể, đó mãi mãi là một kỷ niệm tuyệt đẹp cho những ngày tháng tươi trẻ của chị.

Mỗi lần gặp chị đối với nó luôn là một món quà, là khoảng thời gian có người lắng nghe nó và chia sẻ cách nhìn nhận của chị về cuộc sống, con người.

Có một điều nó cảm nhận được ở chị là chị vẫn đang khao khát một cuộc sống khác. Nhưng chị chưa dám thực hiện điều đó. Chị sợ, chị sợ vấp phải một lần nữa, để rồi lại mất đến 10 năm. Thời gian đâu có quay trở lại. Không ai đủ can đảm bước qua nỗi đau một lần nữa nếu không có niềm tin.

Nhưng đôi khi, thà làm điều mình muốn và sống thật với mình còn hơn là chẳng bao giờ làm điều đó.

Nếu ai hỏi nó về cuộc sống cá nhân của nó thế nào? Nó vẫn trả lời bình thường, có nghĩa là nó ổn.

Dường như nó đã trang bị một điểm giống đàn ông "Đàn ông không khuyên nhau trong chuyện tình cảm" thường thì " Phụ nữ thích thảo luận về các mối quan hệ nhưng đàn ông thì không. Họ không tìm kiếm ở nhau những lời khuyên dính líu đến quan hệ tình cảm. Họ thà cắn răng chịu đựng còn hơn là tỏ ra ủy mị, sướt mướt".

Chưa hẳn là nó đã làm được điều đó hoặc lúc nào cũng muốn điều đó. Nhưng đó là điều nó hướng tới. Nó chưa có thói quen chia sẻ những chuyện tình cảm trừ khi những lúc nó bối rối nó cần những góc nhìn khác nhau để biết mình phải làm gì.

Bình thường!

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Hội trợ sách HCM năm 2014


Thật lạ là nó ở SG tới giờ đã qua 2 lần hội chợ sách. Vậy mà nó không nhớ một chút nào về hội chợ sách năm ngoái. Hình như nó có đi, hình như không phải tổ chức ở Công viên Lê Văn Tám, hình như có người đi cùng và sách giùm nó những quyển sách nó lựa, hình như...

Năm nay hội sách được tổ chức ở Công viên Lê Văn Tám và nó lựa được tới gần 20 cuốn sách khác nhau. Mặc dù ở nhà nó lên một danh sách dài ngoằng nhưng khi mua lại hoàn toàn khác.

Thực tế nó không có thói quen lựa sách ở Hội sách, tiệm sách, đơn giản vì nó lựa kiểm đấy thế nào cũng bị hoa mắt chóng mặt và sẽ không lựa được cuốn nào hết.

Từ trước tới giờ nó thường lựa sách online, lên danh sách và tới một tiệm sách quen thuộc trên Đinh Lễ và chỉ khoảng 10 phút sau nó có đầy đủ sách theo danh sách và ra về.

Giờ vào SG thì hay lướt online rồi mua qua Tiki hay vinabook cho nhanh. Vì SG không có con phố sách như Hà Nội, không có những buổi chiều lê la trên con phố nhỏ êm đềm. Vì vẫn hoa mắt chóng mặt với sách.

Năm nay sách được mua tập trung nhiều vào lĩnh vực S&M, cũng như học cách viết văn ngắn gọn, xúc tích thay vì thứ văn cứ èo uột nhão nhoét của nó.

Điều chỉnh nổi không? Thôi thì cứ thử.
Hôm nay viết nhiều thế nhỉ

Cạnh tranh hẻm


Hẻm bên cạnh có một hàng bún chả Hà Nội ngon, năm ngoái nó thường cùng các bạn vô đó vào buổi trưa mỗi khi chán cơm, thèm bún. Quán chẳng có nhiều lựa chọn chỉ có bún chả miếng và băm, bún miến măng gà. Nhưng lúc nào cũng đông đúc, có nhưng lúc tới hơi trễ chút là ngồi đợi vêu mỏ. Có mấy người phục vụ lúc nào cũng luôn chân luôn tay, nó ấn tượng nhất với một chị mà nếu nhìn qua, không thể phân biệt là nam hay nữ. Đơn giản chị cắt đầu như nam, mặc quần áo nam luôn và đặc biệt làm việc cứ vèo vèo.


Năm nay, vẫn quán đó, nhưng đổi chủ. Chủ quán là cái chị nam nữ và nhiều món phong phú hơn: miến trộn, bún chả, bún măng, bánh đa cua... nghe thật hấp dẫn.

Một lần trưa nắng, nó ghé qua quán cũ, người mới. Thấy nhiều món phong phú quá, quán cũ địa điểm mới lại tận cuối hẻm. Thế là lười, thế là tặc lưỡi, ăn thử coi sao. 

Quán vẫn đông như ngày trước, những bạn phục vụ vừa cũ vừa mới. Trong khi ngồi đợi làm đồ ăn nó thấy dường như các bạn trong quán chưa thực sự ăn ý với nhau. Tiếng khách gọi món bị lấn át bởi tiếng người phục vụ và rối mù. Khách hàng nhức cả đầu với những tiếng lanh chanh khi bưng nhầm đồ giữa những người phục vụ đôi khi cả tiếng chủ quán đang làm cũng lớn hơn cả khách.

Khi đồ ăn được bưng ra, nó thầm so sánh với quán cũ. Ít món hơn nhưng ngon hơn, chất lượng hơn. Nó không muốn trở lại quán cũ người mới một lần nào nữa.

Quán cũ, bị đẩy ra khỏi địa điểm cũ. Cũng đã cập nhật thêm một số món mới cho khách lựa chọn. 

Cái hẻm nhỏ xíu cũng cạnh trạnh như vầy, hỏi chi thị trường không có sự cạnh tranh khốc liệt. Quan trọng là cạnh tranh như thế nào mà thôi.

Chuyện nhỏ Sài Gòn

Từ những ngày đầu tiên đặt chân vào SG, nó đã muốn tìm hiểu về thành phố trẻ nhiều sôi động này. Nó cứ đi như người mộng du để tìm những điều gì đó mà chính nó cũng không biết.


Gập cuốn sách lại, nó thấy Sài Gòn thân thuộc quá đỗi. Như một lạch nước mát tưới thấm đẫm lên tâm hồn nó.

Nó thầm so sánh giữa Sài Gòn và Hà Nội, nơi nó từng sinh ra sống bao nhiêu năm nhưng nó không cảm nhận được sự trọn vẹn về Hà Nội như ở Sài Gòn. Mặc dù nó mới chỉ sống ở Sài Gòn rất ngắn, mặc dù Hà Nội đối với nó là những kỷ niệm là nơi chốn để trở về. 

Giờ nó mênh mông giữa hai thành phố, nơi đâu mới thực sự là nơi nó thuộc về. Hay nó mãi là lữ hành đối với cả hai thành phố ấy?

Hội sách TPCMC tháng 3.2014

Đám cưới HN

Hôm nay là lần thứ 2 nó đi đám cưới SG, những ngày đầu tiên sống ở SG nó háo hức đi đám cưới SG lắm. Vì thấy bảo đám cưới SG khác với đám cưới Bắc, vì đám cưới SG vui lắm, vì... rất nhiều lý do khác để nó háo hức như thế.

Lần này đám cưới HN, một người bạn cũ ở công ty cũ. Nói là bạn nhưng HN nhỏ hơn nó nhiều lắm, nó coi như một đứa em, nhưng đôi khi suy nghĩ của HN còn lớn hơn cả nó. Thời gian đầu HN hay hỏi thăm và rủ rê nó đi đây đó cho đỡ buồn. Nói là đây đó vậy thôi, cũng chỉ đi ăn, đi cafe ở SG.

Nhớ tết năm ngoái, HN cố kéo nó đi về quê An Giang ăn tết khi biết nó thưởng thức cái Tết lần đầu tiên xa nhà ở giữa SG lạ hoắc. Nhưng nó không chịu, nó muốn thưởng thức thứ lạ hoắc lạ hơa, muốn thưởng thức tận cùng của nỗi cô đơn ra sao? Đối với nó cũng là sự trải nghiệm thú vị và quí giá.

Vợ HN không phải là người lạ, một cô gái cùng làm với HN và cùng công ty cũ với nó. Nhưng nó chưa bao giờ làm việc, ngay cả cái tên nó cũng chưa từng nghe. Trong ngày cưới, nhìn HN hạnh phúc hết biết, ánh mắt HN lấp lánh mà từ trước tới giờ nó chưa bao giờ nhìn thấy. Khi nó đến, HN túm lấy nó và kéo vào chụp chung với vợ chồng HN. Ui sao nó vui và thấy mừng quá xá. Mừng cho HN và thầm cầu mong HN luôn hạnh phúc.

Cũng tại đó nó cũng gặp lại những đồng nghiệp cũ, những người mà nó chỉ làm việc qua email chưa từng gặp, hoặc đến cái tên cũng chưa biết. Tất cả có chung một điểm là làm công ty cũ, thế là đủ.

Gặp lại chị T, nó vui lắm, từ hồi nó vào SG tới giờ, nó gặp chị chỉ trên một bàn tay. Số lần gặp ít ỏi nhưng lần nào nói chuyện với chị cũng cảm thấy thoải mái và dễ chịu.

Đám cưới lần này có quà cưới, với nó khá mới lạ. Chỉ là một cái hít tủ lạnh hình hai quả cau. Nó thích lắm, không phải vì món quà mà vì nó muốn giữ lại làm kỷ niệm về đám cưới của HN. Ngay cả cái bao đựng hộp quà nó cũng muốn giữ lại.

Nó vẫn thích gom nhặt kỷ niệm bằng những món quà nhỏ xinh xinh như thế.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Hẹn hò với ngày xưa


Hôm nay mình có hẹn hò với cô bạn từ thời đại học, đây là lần thứ hai mình có hẹn với cô ấy.

Mấy bữa nay SG nắng, trưa nay cũng nắng. Con đường một chiều dài mãi thôi không có lối quay lại. Đi tít mù tắp mới có lối rẽ để quay lại trong khi đoạn đường cần đi rất ngắn. 

Vẫn cô ấy, mái tóc cắt ngắn như con trai rất cá tính, phong cách ăn mặc bụi bụi. Mình mang cho cô ấy một cuốn sách và hai cây bút chì đen đỏ, hai đứa chọn một quán cafe và cùng nhau ăn bữa trưa.

Cô ấy cứ cười nói suốt, hỏi thăm mình vài câu rồi kể về cuộc sống của cô ấy, về công ty và công việc. Riêng chuyện cắt tóc và để tóc của cô ấy thôi cũng đã chiếm phần lớn thời gian của hai đứa. Mình ngồi nghe cô ấy huyên thuyên đủ thứ chuyện như thế. Mà vẫn có cảm giác vui vẻ, giống như những ngày còn đi học đại học mặc dù thời đó mình với cô ấy rất ít chơi với nhau.

Cô ấy hỏi mình đi có nắng không? thực sự mình đã quen với cái nắng nóng của SG. Mặc dù giờ đang là đợt cao điểm nắng nóng, nhưng mình vẫn không cảm thấy nắng. Mỗi lần đi trên đường mình toàn liên tưởng đến một chuyện gì đó hoặc nghĩ về một điều gì đó nên dường như đoạn đường rất ngắn và không còn cảm thấy gì về thời tiết. Hoặc mình cũng đã quen rồi?

Đang ngồi ăn bỗng quán cafe bật lên những giai điệu nhạc cũ, những bản nhạc nước ngoài rất xưa. Đặc biệt là bài "Everything I do, I do it for you". Mình không muốn dứt ra khỏi những cảm xúc ấy, thế là cứ thế phiêu đi trong tiếng nhạc. Đã bao lâu rồi mình mới có cảm giác như thế nhỉ, không còn nhớ nữa.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Tháng 3 và những mùa hoa

Từ ngày vào SG không còn cảm nhận theo từng mùa, không còn háo hức đón chờ những mùa hoa mới. Nhưng sáng nay đi trên đường ĐBP bỗng thấy bâng khuân đến lạ vì cả con đường dịu dàng mùa hoa ánh hồng hay còn gọi là hoa lan tỏi




Tháng 3 mùa hoa rực rỡ ở khắp nơi, miền núi phía Bắc sẽ là hoa ban nở trắng rừng, hay hoa lê hoa mận, hoa mộc miên.



Sài Gòn có hoa Ánh Hồng, lạ lẫm với màu hoa này mà năm ngoái mình không hề để ý. Đoạn đường năm nay đi về lại tràn đầy mùa hồng dịu nhẹ như thế.

Hoa Ánh Hồng có 3 sắc màu khác nhau: màu trắng hồng, hồng hồng và hồng đỏ. Dường như ở SG không có màu hoa sắc đỏ, có phải do SG nắng nên ít trồng màu hoa ấy, chỉ có màu vàng, màu hồng. Đặc biệt là màu vàng của osaka hay kim phượng.

Chợt nhớ tha thiết màu hoa sưa trắng mướt, nhớ cả không gian giăng đầy mưa bụi và ẩm ướt của mùa xuân còn vương vớt lại như cố níu kéo mùa xuân.


Lỡ thêm một mùa hoa sưa...

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

11 bài học sống từ Albert Einstein

Tôi không bao giờ suy nghĩ về tương lai- Nó đến sớm thôi (Albert Einstein) 

1. Hãy đơn giản hóa
"Nếu bạn không thể giải thích điều gì đó cho một đứa trẻ 6 tuổi thì chính bạn cũng không hiểu điều đó"- Albert Einstein
Khi bạn phức tạp hóa một thứ nào đó lên thì bạn sẽ càng khó hiểu bản chất bên trong của nó. Hãy nhớ tới người thầy cô giỏi nhất của bạn đã từng có trong cuộc đời mình. Họ có làm cho một chủ đề trở nên phức tạp hơn với tràn ngập các từ ngữ bạn không hiểu, hay họ làm cho nó trở nên dễ hiểu hơn bằng cách đơn giản hóa nó.

2. Sự sáng tạo.
"Sự sáng tạo có khả năng truyền từ người này sang người khác vì vậy hãy chuyển giao nó"- Albert Einstein.

Hãy truyền cảm hứng cho những người khác làm những việc mà họ yêu thích. Sử dụng sự sáng tạo của bạn để tạo ra công việc mới. Bạn sẽ không bao giờ biết những người khác sẽ tạo ra những điều gì. Đã đến lúc sử dụng trí sáng tạo của bạn để tạo ra những sản phẩm hoặc sáng kiến có thể taoọ ra được hiệu ứng đô-mi-nô trên toàn thế giới.

3. Hãy làm việc chăm chỉ và phạm sai lầm
"Có một cách chắc chắn để không mắc phải sai lầm đó không có ý kiến mới nào của riêng bạn"- Albert Einstein

"Bạn sẽ không bao giờ thất bại cho đến khi bạn ngừng cố gắng"- Albert Einstein

Einstein đã dành phần lớn cuộc đời của mình để nghiên cứu lý thuyết vật lý- một vài điều ông đã không tìm ra và một số khác chúng ta đã biết hôm nay. Bạn sẽ không bao giờ biết điều nào sẽ được giải quyết nhưng kiên nhẫn là chìa khóa của nó. Bạn phải tiếp tục làm việc chăm chỉ và tiếp tục cố gắng giải đáp những vấn đề của mình. Thất bại sẽ không bao giờ xảy ra cho đến khi bạn ngừng cố gắng.

4. Sống trong hiện tại
"Tôi không bao giờ suy nghĩ về tương lai- Nó đến sớm thôi"- Albert Einstein
Bạn chỉ có một điều chắc chắn đó là thời khắc hiện tại là cái mà bạn có ngay lúc này. Bạn có thể khiến cho mình lo lắng về tương lai như việc lên một kế hoạch mà có thể không diễn ra theo cách được định sẵn. Vấn đề trên hết là hãy sống trong hiện tại, trong hôm nay. Làm hết sức của mình vào thời điểm hiện tại, đừng lo lắng về ngày mai.

5. Hãy khác biệt
"Tôi không bao giờ có được những khám phá của mình bằng những suy nghĩ truyền thống"- Albert Einstein
Những điều lớn lao cần một quá trình của việc suy nghĩ ngoài "cái hộp" của chính mình và làm những việc khác biệt. Nếu bạn tiếp tục làm việc theo quy tắc cũ, bạn sẽ chỉ đang tạo ra những điều bình thường, những kết quả bình thường. Hãy suy nghĩ khác đi và rồi có thể bạn sẽ tìm ra câu trả lời cho mình

6. Hãy tưởng tượng
"Tưởng tượng là một dạng thức cao nhất của việc nghiên cứu"- Albert Einstein
"Tôi có đủ khả năng của một họa sĩ để vẽ một cách tự nhiên dựa vào trí tưởng tượng của mình. Trí tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức. Kiến thức thì có giới hạn. Trí tưởng tượng là cái bao quanh thế giới" - Albert Einstein
Trí tưởng tượng là chiếc chìa khóa. Khi bạn tưởng tượng một điều gì đó khác, rồi bạn bắt đầu chia sẻ nó với mọi người. Sau đó, mọi người sẽ bắt đầu thấy thế giới mà bạn tưởng tượng nhờ vào đó bạn có sự liên kết và giúp đỡ những người khác. Hãy dành thời gian của ngày hôm nay để mơ mộng, tưởng tượng và hãy chia sẻ ý tưởng của bạn với những người xung quanh.

7. Làm những điều không thể
"Chỉ những ai nỗ lực hết mình mới có thể đạt được những điều dường như là không thể"- Albert Einstein
Nghe thì hơi buồn cười nhưng nếu bạn sẵn sàng gánh lấy rắc rối, khi đó bạn có thể đặt được điều không thể. Khi bạn vượt qua những gì những khác nghĩ là hợp lý, một điều ngạc nhiên sắp sửa xảy ra. Bạn có thể hoàn thành một điều từng một lần là trở ngại

8. Tôn trọng mọi người.
"Chúng ta học từ cuộc sống thường ngày là sống cho những người xung quanh mình trước, cho những người luôn nở nụ cười và khiến ta hạnh phúc" - Albert Einstein
"Cuộc sống sẽ khống đáng sống, trừ khi nó được sống vì những người khác"- Albert Einstein

Nếu bạn đặt mọi người lên trước, họ sẽ trân trọng và nhìn nhận bạn là một người thành thật quan tâm người khác. Dành ít nhất một vài phút của cả ngày bận rộn và gắn kết với người khác mà không có sự phân tâm nào. Hãy cho họ biết rằng bạn trân trọng họ.Cảm ơn họ và gửi tặng họ những lời khen mà họ xứng đáng có được. Nó không chỉ giúp ngày hôm đó của họ trở nên tốt đẹp hơn, mà còn cảm kích vì điều đó và nhớ rằng bạn là người mang nó đến cho họ.

9. Hãy chia sẻ
" Học sinh không phải là một thúng chứa cần bạn phải lấp đầy mà là một ngọn đuốc cần bạn thắp sáng"- Albert Einstein.

Chia sẻ ý tưởng của bạn với người khác. Điều này có thể thắp sáng lên một tia lửa mà có thể kích thích người khác làm những điều mà họ mong muốn thực hiện. Nếu bạn chỉ giữ những sáng kiến và kiến thức cho riêng mình, thì bạn sẽ không thể giúp đỡ được một ai. Nếu như bạn đang nắm một chìa khóa có thể giải quyết vấn đề của một ai đó. Bạn có sẵn sàng chia sẻ nó với họ không?

10. Luôn sẵn sàng học hỏi
"Việc học là kinh nghiệm. Những thứ khác chỉ là những thông tin"- Albert Einstein

Học là một hành trình chứ không phải là việc ngâm mình trong tất cả các thông tin. Hãy lặn tìm trong nó và luôn ghi nhớ rằng có một số điều sẽ hữu ích còn số khác thì không. Việc học không phải là thứ có thể phù hợp cho tất cả con người, nhưng đó là một hành trình của riêng bạn.

11. Làm những điều đúng đắn.
"Luôn làm những điều đúng. Việc này sẽ làm hài lòng một số người và làm những người còn lại ngạc nhiên"- Albert Einstein.

Khi bạn đi đến một ngã ba đường hay ý thức của bạn đưa ra một quyết định, hãy chọn những gì đúng đắn. Bạn có thể sẽ cảm thấy các lựa chọn khác dễ làm hơn hoặc sẽ tạo ra cho bạn nhiều tiền hơn. Nhưng khi bạn biết lựa chọn kia sẽ cho bạn nhiều cơ hội trong tương lai hoặc chỉ đơn giản đó là điều đúng đắn cần làm, và bạn phải làm nó. Đôi khi những con đường khó khăn sẽ tốt hơn con đường nhiều người đã đi. Sau đó, hãy dành thời gian để theo dõi những giá trị đặt được và làm những điều đúng đắn giúp bạn có thể tách ra khỏi đám đông.

Văn Hiến

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

9 bí quyết thành công trong công việc của Donald Trump

1. Hành động đúng lúc. 
Phải biết khi nào nên bày tỏ ý kiến và khi nào nên im lặng quan sát, nhất là đối với vấn đề mình chưa nắm rõ hoặc còn do dự.

2. Tác phong chuyên nghiệp. 
Phong thái đĩnh đạc và thái độ làm việc nghiêm túc chứng tỏ năng lực cao của bạn.

3. Cống hiến hết sức mình. 
Bạn hãy làm việc chăm chỉ, may mắn sẽ mỉm cười với bạn. Bạn đừng lo rằng công sức của mình không được đền bù xứng đáng. Lãnh đạo vẫn luôn ghi nhận cố gắng của bạn đấy.

4. Nắm bắt kịp thời mọi thông tin. 
Đối với những công việc mà thông tin là yếu tố quyết định như chứng khoán, nhà đất, quảng cáo, kinh doanh... bạn càng phải phát huy tối đa nguyên tắc này. Đọc báo, truy cập Internet, xem thời sự... bạn đừng quên nhé.

5. Dự trù tình huống xấu nhất. 
Đối với dân kinh doanh, chuyên hôm nay "lên voi", ngày mai "xuống chó" là bình thường. Chuẩn bị tinh thần và giải pháp khi "đụng chuyện".

6. Làm việc đúng chuyên môn. 
Như vậy bạn mới phát huy được toàn bộ kiến thức của mình. Làm việc trái nghề sẽ dẫn đến sự kém hiệu quả và hứng thú trong công việc.

7. Trình bày ý kiến rõ ràng, tự tin. 
Ý tưởng mới, đề xuất cho kế hoạch của công ty, bạn hãy mạnh dạn phát biểu và kiên định với lập trường của mình. Đừng "gió ngả chiều nào theo chiều ấy" hay "lững lờ nước đôi".

8. Thực hiện công việc được giao thật cẩn thận và đầy trách nhiệm. Đây là cách "ghi điểm" rất hiệu quả đối với lãnh đạo cơ quan. Bên cạnh những bằng cấp, chứng chỉ, họ còn muốn xem thái độ làm việc của bạn nữa.

9. Tổng kết công việc mỗi ngày (hay mỗi tuần, mỗi tháng): bạn đã làm được những gì? Gặp phải khó khăn gì, mắc sai lầm ra sao? Kinh nghiệm rút ra là gì?

Sưu tầm

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Khoai tây bọc phô mai chiên

Những ngày nghỉ lễ thường là những khoảnh khắc tuyệt đẹp với những niềm vui với gia đình, bạn bè.. hay đơn giản là mơ mộng ngắm nhìn mây bay bên cửa sổ...
Những lúc như thế, có một món gì đó ngon ngon để cùng lơ đãng thật tuyệt. 
Món khoai tây bọc phô mai chiên có thể là một trong những món như thế 

Nguyên liệu
- 3 củ khoai tây
- 50g phô mai (nếu có thể, hãy chọn phô mai mozzarella)
- 3 lòng đỏ trứng gà
- Bột chiên xù
- Muối, lá xô thơm (Sage) sấy, bột tỏi, dầu thực vật

Thực hiện
- Khoai tây chẻ tư, luộc mềm và nghiền nhuyễn, nêm thêm chút muối.
- Phô mai cắt hạt lựu. Đặt viên phô mai vào giữa bột khoai tây làm nhân rồi bọc lại thành các viên tròn.


- Lòng đỏ trứng đánh tan (tiết kiệm thì 2 trứng, nếu 3 trứng sẽ lăn thoải mái hơn). Bột chiên xù trộn đều với 1 tsp bột tỏi và 1 tsp lá xô thơm. Lăn các viên khoai qua trứng đã đánh tan. Tiếp đến lăn qua bột chiên xù đã trộn gia vị


- Bắc chảo dầu thật nóng với mức nhiệt vừa rồi thả các viên khoai vào (lưu ý phải nóng già mới thả khoai vào và dầu phải ngập khoai), chiên đều, liên tục trở các mặt cho vàng đều. Vớt ra cho vào đĩa đã trải sẵn giấy thấm dầu.


Những viên khoai tây này ăn nóng mới ngon, có thể ăn với sốt hoặc ăn không do đã được nêm gia vị hoàn chỉnh. Vị bùi bùi của khoai, sự thơm dẻo của phô mai, lớp chiên giòn rụm, thêm mùi hương lá xô thơm và bột tỏi quyện vào nhau để lại dư vị khó quên nơi đầu lưỡi.

Do món này phải ăn ngay sau khi chiên mới ngon nên nếu bạn mời khách đến nhà chơi, có thể làm sẵn khoai lăn bột chiên và để trong tủ lạnh, khi nào cần ăn mới đêm ra làm nhé.

Sưu tầm từ bài chia sẻ của Athena

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Tiếng gọi nơi hoang dã


Đó là quyển truyện đầu tiên mình đọc về loài chó, Bấc đã qua tay nhiều chủ khác nhau để khi cuối cùng gặp được người chủ tốt. Mình rất thích đọc quyển này, từ thích vậy rồi chuyển sang thích chó. Tiếp theo truyện này mình đọc tất cả những gì về loài chó và sói mà mình tìm thấy được.

Nhà mình nuôi chó, nhớ hồi cấp ba nuôi con chó lai béc giê lần đầu tiên. Nhưng không nuôi được vì lý do đến khi chó con lớn lớn một chút thì thường bắt đầu bị bệnh, nếu không chịu uống thuốc thì chịu. Không thể nuôi được, có con khôn đến nỗi tự mình đào hố để thải xuống trong khi nó đang mệt nhoài 

Con chó nhà mình nuôi được lần đầu tiên là Mực, màu đen tuyền, lông xù và đuôi xù xoăn tít, lưỡi đốm đen, bốn mắt, huyền đề bốn chân. Mực cũng trải qua một trận ốm nhưng vượt qua được vì chịu uống thuốc. Thực ra sau vài lần các bạn trước bị ốm thì mình được biết, chó là giống có ruột ngang. Nếu khi cho uống thuốc mà không treo miệng lên thì thuốc không đọng lại, sẽ bị nôn ra. Bạn Mực này mình treo miệng bạn ấy lên thế là ổn.

Mà bạn ấy đanh đá ghê gớm, ai tới nhà y như rằng nhảy tưng tưng lên nhe răng giơ vuốt khiến người ta sợ chết khiếp. Nhất là ai đi xe đạp thì xong, bạn ấy sẽ cắn bục lốp luôn. Còn nếu đi xe máy thì lốp to quá, không căn được thì bạn đánh dấu theo kiểu... chó :-). Không biết từ bao giờ Mực có tính xấu thế. Nhưng lại cực kỳ tình cảm, có lúc mình ngồi thừ ra y như rằng Mực chạy tới. Rụi đầu vào người hoặc cào cào chân bạn ấy vào chân mình. 

Dáng đi của Mực có chút ngông cuồng và đặc biệt là tiếng bước chân do huyền đề kép bốn chân chạm xuống đất như thể ngựa đi nước kiệu. Khi viết những dòng này, mình còn nhớ như in dáng đi ấy. Bao nhiêu năm rồi không thể quên được Mực.

Sau Mực là đến John, một giống chó Nga lai to lớn, rồi đến Kyky. Sau một thời gian đi xa về mà kyky vẫn nhớ.

Nhớ cái lần đi trên Phố Yecxanh vào một đêm mùa đông. Thấy một con chó đứng ở ngoài cửa mà không thể vào nhà. Chợt nhớ đến bạn John chắc cũng vậy, nên bạn chẳng về được nhà nữa. Thế là dừng xe lại, gọi cửa hoài căn nhà ấy không thể nghe thấy. Loay hoay một hồi thì may mắn tìm được số điện thoại ở biển trước nhà gọi vào. Chỉ bảo chủ nhà ra mở cửa cho bạn ấy vào không bị mất.

Giá mà có ai đó cũng gọi cửa cho John vào nhà... 

5 bài học quan trọng của đời người


Bài số 1. Bài học về sự tự giác 
Xưa thật là xưa, có một ông vua nọ, một hôm ông sai lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường. Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới nơi với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm " Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đấy" Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một món quà Đức Vua cho người bào dịch chuyển được tảng đá.
=> Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Bài số 2. Bài học về sự quan tâm
Trong tháng thứ hai của khóa học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp... Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: " Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường của chúng ta?". Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy! Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao tôi có thể biết được tên cô ấy cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống. Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: " Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?" Ông trả lời " Chắc chắn rồi", và ông nói tiếp: " Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào". Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời sau này.

Bài số 3. Bài học về sự giúp đỡ
Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặc, cố hết sức vẫy vẫn cánh tay để xin đi nhờ xe. Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai. Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một  cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: " Cám ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà". Cuối thư là dòng chữ: " Chân thành- Bà Nat King Cole"

Bài số 4. Bài học về lòng biết ơn
Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim- tên của cậu bé- sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có móm kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh rạn tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn còn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến. Chỉ vài phút sau, một người phụ nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: " Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?". " 50 xu" cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: " Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ah?"."35 xu", người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người phụ nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về. Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi- Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.

Bài số 5. Bài học về sự hy sinh.
Đã lâu lắm rồ, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz- cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo. Cơ hội sống sót duy nhất của cô ấy là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặc bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: " Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu". Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đối mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặc cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với giọng run run: " Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?" Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu em và cậu sẽ chết thay cô bé. Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu nhầm và hành động của mình, cậu bé đã cho tất cả nhờ đức hy sinh... Cuộc sống có câu: " Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng".
Sưu tầm

Captain Phillips


Bộ phim kéo dài hơn hai tiếng, kể về câu truyện thuyền trưởng Phillips chuẩn bị lên tàu chở hàng qua vùng biển Somalia. Và ở bên bờ biển đó đã có sẵn một cướp biển đón sẵn để cướp những chuyến tàu trở hàng.

Cảnh quay ở cảng nước Mỹ xếp hàng hóa lên tàu thật đẹp, nhìn rất màu sắc và gọn gàng thật đẹp. Trên chuyến tàu đó có 20 thủy thủ đoàn không hề được trang bị vũ khí.

Bọn cướp đã lựa chọn con tàu của Phillips để tấn công, vì lý do duy nhất tàu Phillips đi một mình qua vùng biển Somalia. Lúc gần tới vùng biển này, Phillips đã nhận được email cảnh báo vùng biển con tàu đi qua sẽ có cướp. Phillips cảnh giác và chuẩn bị tập dượt cho thủy thủ đối phó nhưng lại là cảnh đối phó thật sự. Bằng sự bình tĩnh, thông minh, Phillips đã không để thủy thủ nào bị thương nhưng chính ông lại bị bắt làm con tin.

Phim thật sự hồi hộp bắt đầu bọn cướp tấn công tàu, sự đấu trí giữa Phillips và bọn cướp. Diễn biến tâm lý của bọn cướp khi bắt Phillips làm con tin. Xem phim hồi hộp từ đầu đến cuối, thực sự thích một bộ phim này. Kết thúc có hậu nhưng ấn tượng nhất cuối phim.

Việc diễn được tâm lý trong từng bộ phim thực sự đặc sắc, ao ước được xem những bộ phim hay như thế do VN đóng.