Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Ai cùng tôi cạn chén

Vì nghĩ tới một vấn đề, suốt đêm mất ngủ, mơ mơ màng màng, chỉ có người từng thật sự mất ngủ mới có thể thấu hiểu thứ đau khổ đó còn đau khổ hơn nhiều so với hoàn toàn không ngủ được.

Hoàn toàn không ngủ được thì sớm muộn gì vẫn có lúc ngủ được. Cứ trằn trọc quay qua quay lại hoài, cũng chẳng biết là ngủ hay tỉnh, vùng vẫy trên giường mười mấy tiếng đồng hồ, tới lúc ngồi dậy còn mệt hơn là khi chưa đi ngủ, vậy mới thật là mất ngủ

Cái đáng chết nhất là: sau khi ta mất ngủ biết bao nhiêu đêm vì một vấn đề, vấn đề đó vẫn không giải quyết được.

Sau đó ta thề sẽ không nghĩ tới vấn đề đó nữa.

Ta vẫn đi làm những chyện ngày thường hay làm: đi kiếm tiền, đi xài tiền, đi uống rượu ăn cơm, nói năng bừa bãi hành vi phóng túng, thỉnh thoảng về đọc sách, lâu lâu uống say túy lúy, vừa nằm xuống là ngủ như con heo chết vậy.
Có vẻ ta đã quên cái vấn đề từng làm cho mình mất ngủ nhiều đêm, vì đã tự thề với lòng: nghĩ mãi không thông thì còn nghĩ làm gì chứ?

Có nghĩ nữa thì mình là con heo.
----o0o----
Ta có thật đã quên vấn đề đó không?
Đâu có.
Ta không muốn nghĩ tới vấn đề đó nữa chỉ bởi ta đã sớm biết đáp án của vấn đề đó. Chỉ có điều ta cự tuyệt không chịu thừa nhận mà thôi. Bởi cái đáp án đó vừa hay lại đụng chạm tới chỗ yếu đuối đau khổ nhất trong lòng ta.
{Đâu phải lãng quên}

Cafe Thủy Trúc

Cafe Thủy Trúc gần như là một trong những quán cafe mình biết tới đầu tiên trong những ngày mới vào Sài Gòn.


Quán rộng và có rất nhiều cây cối. Không biết tại sao gọi là Cafe Thủy Trúc? có phải vì quán trồng nhiều cây trúc hay trồng cây Thủy Trúc- một loài cây lưỡng tính mà thành tên gọi cho quán?

Ngày nhỏ, trước sân nhà bà ngoại có một cây trúc vàng. Lá rất to, mình vẫn thường lá búp trúc kết thành vòng rồi đeo vào cổ hay làm bông tai. Giờ càng ngày người ta càng ít trồng cây trúc. Có lẽ do người càng ngày càng đông, đất càng ngày càng ít.

Thủy Trúc thì lại khác. Đó là một loài cỏ dại lưỡng tính vừa sống trên cạnh vừa sống được dưới nước. Có lẽ vì vẻ đẹp của loài cỏ này cũng như sức sống mãnh liệt như thế nên người ta mang về trồng làm tiểu cảnh hay cây cảnh trong vườn. Thủy Trúc có khả năng làm sạch nguồn nước ô nhiễm rất tốt. Chả thế mà người ta thường kết Thủy Trúc thành những chiếc bè màu xanh mướt rồi thả xuống hồ để làm sạch hồ bị ô nhiễm. Bè Thủy Trúc màu xanh nổi bật trên lòng hồ nhìn rất mát mắt.

Thủy Trúc cũng dễ nhân giống bằng hai cách, tách cây con theo từng khóm hay khi Thủy Trúc ra hoa nảy mầm thành cây con. 

Lần cafe này với gái trẻ. Em còn trẻ lắm, chuẩn bị ra trường và cũng đầy gai góc. Gặp em lần đầu tiên, ở em có một cái gì đó cuốn hút mình. Mặc dù em chẳng nói từ nào, lần thứ 2 thì có khá hơn. Lần thứ 3 thì hẹn em đi cafe và em mang cho mình mượn 2 cuốn sách (1) Ai cùng tôi uống cạn, (2) Bốn lối vào nhà cười. Những cuốn tạp văn ngắn về cuộc sống.

Em là cô gái rất cá tính nhưng cũng rất tình cảm. Mình đã có một buổi cafe rất thú vị với cô gái này.

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

Tái định vị đối thủ cạnh tranh

Tái định vị đối thủ cạnh tranh là một trong những chiến lược khác biệt hóa được áp dụng khi một thương hiệu có những lợi thế cạnh tranh nhất định nhưng chưa được khai thác hoặc lợi thế cạnh tranh này, do một lý do nào đó, bị khách hàng hiểu là thuộc về đối thủ cạnh tranh



Ô liu Tây Ban Nha tái định vị Ô liu Italia

Tây Ban Nha là nước xuất khẩu ô liu lớn nhất thế giới, tiếp theo là Italia với sản lượng của Tây Ban Nha. Nhưng rắc rối là ở chỗ trên thị trường khách hàng đều nghĩ là Italia là thương hiệu số một về dầu ô liu. Nguyên nhân là do người Ý nhập khẩu ô liu từ Tây Ban Nha, sau đó đóng hộp thành phẩm và bán ra dưới nhãn hiệu "Made in Italia"

Để khẳng định vị thế dẫn đầu của mình, người Tây Ban Nha đã có một chiến lược quảng cáo khôn ngoan. Theo sự tư vấn của nhà chiến lược thương hiệu tài ba Jack Trout, họ đã "tái định vị" vị thế số hai của người Italia với thông điệp truyền thông " Hai ngàn năm trước đây người La Mã đã là khách hàng lớn nhất của chúng tôi. Ngày nay họ vẫn là khách hàng lớn nhất"

Chiến dịch kinh điển về tái định vị này rất thành công vì hai yếu tố quan trọng. Thứ nhất, người Tây Ban Nha kể câu chuyện thương hiệu để lồng ghép khéo léo về vị thế của đối thủ trực tuyếp: Italy là nước nhập khẩu ô liu lớn nhất của Tây Ban Nha. Thứ hai, cách truyền thông tinh tế, không tự đao to búa lớn về ngôn ngữ khhi self-claim (Tự xưng danh) và không nói xấu đối thủ.

Vodka Nga tái định vị Vodka Mỹ

Một số sản phẩm có đặc thù về uy tín vùng miền v à quốc gia. Nói đến rượu Vodka, phải là Vodka sản xuất tại Nga mới là Vodka thật.

Tại Mỹ, có nhiều nhãn hiệu rượu Vodka sản xuất tại Mỹ. Và nhiều người Mỹ không để ý điều này.

Nắm được điều này, nhãn hiệu Vodka Nga Stolichnaya đã có chiến dịch quảng cáo tại Mỹ với thông điệp họ là Vodka thứ thiệt sản xuất tại thành phố Leningrad: Lâu nay các bạn thích thú thưởng thức rượu Vodka Nga sản xuất tại Mỹ; giờ đây chúng tôi mang đến cho các bạn loại Vodka sản xuất tại Nga và đặc biệt được người Nga rất ưa chuộng.

Rất thông minh và rất hiệu quả. Thậm chí còn "ghi nhận" về đối thủ nữa là khác. Chỉ đơn giản thế thôi. Vodka Nga Stolichnaya đã "tái định vị" thành công các thương hiệu Vodka "Made in USA" là không phải Vodka "xịn"

Trung Nguyên đã "tái định vị" Startbucks như thế nào?

Về chiến lược thông điệp truyền thông, Trung Nguyên có vẻ quá ôm đồm và thiếu sự điềm tĩnh cần thiết của một thương hiệu lớn (ít nhất là với tư cách thương hiệu cà phê Việt tên tuổi nhất) khi không ngớt "dìm hàng" đối thủ Starbucks bằng vô số lời lẽ chỉ trích trực diện (không nhất thiết nhắc lại tại bài viết này vì chắc chắn độc giả đã "bội thực" vì chúng đã được trích dẫn quá nhiều)/

Tuy nhiên, ông Đặng Lê Nguyên Vũ không phải là không có lý khi đăng đàn nói rằng "Starbucks là người khổng lồ không bản sắc". Thậm chí, trên quan điểm định vị, ông cũng rất đúng với nhật xét "Mọi người đến Startbucks có thể muốn chứng tỏ mình hiện đại và sành điệu. Nếu là một người sành cà phê, bạn sẽ đến với chúng tôi".

Mặc dù còn nhiều tranh cãi và tính chính xác trong ngôn từ, đây dù sao vẫn là tuyên ngôn mang tính chuyên môn có căn cứ nhất trong vô số các "mũi tên" được bán ra từ "cây cung" Trung Nguyên.

Đúng là Starbucks đang thay đổi định vị thương hiệu từ liên tưởng duy nhất "cà phê" sang liên tưởng "cà phê & đồ ăn nhanh"

Giám đốc điều hành của Starbucks là Howard Schultz đẫ phát biểu: "Mặc dù chúng tôi là một thương hiệu cà phê, có thể chúng tôi sẽ có những sản phẩm khác" (Theo China Daily USA "Starbucks new logo drops company name"- Logo Starbucks bỏ tên công ty)

Cái bẫy của mở rộng thương hiệu là bài học nhãn tiền của không biết bao nhiêu thương hiệu đình đám. Mở rộng không đúng cách chính là con đường nhanh nhất giết chết bản sắc độc đáo của thương hiệu (Quy luật mở rộng trong " 22 Quy luật bất biến về Marketing" của Al Ries và Jack Trout).

Nếu Starbucks đang có chiến lược đúng như Howard Schultz phát biểu thì thị trường sẽ sớm có những sản phẩm khác không liên quan đến cà phên nhưng vẫn mang thương hiệu Starbucks. Về ngắn hạn, đây là cách tăng doanh thu nhanh nhất cho Starbucks. Về lâu dài, định vị "Nơi thứ 3" vô giá của Starbucks có thể sẽ không còn sở hữu riêng của Nàng tiên cá nữa. Về điểm này, sự ví von của Al Ries rất đáng để Starbucks cảnh giác và rất giá trị để những đối thủ như Trung Nguyên đưa vào tầm ngắm: mở rộng thương hiệu là Stimalant (chất kích thích) trong ngắn hạn nhưng là Depressant (thuộc giảm đau) trong dài hạn.

Ông Vũ có cơ sở khi cho rằng Starbucks là " Ông khổng lồ không có bản sắc". Tuy nhiên, Trung Nguyên sẽ không bị "ném đá" nhiều đến thế nếu chỉnh lại rằng Starbucks là "ông khổng lồ cà phê đang có nguy cơ đánh mất bản sắc". Hiện tại Starbucks vẫn là ông khổng lồ vẫn chưa đánh mất bản sắc. Nếu không có bản sắc thì chẳng có hiện tượng từng đoàn người nhọc công xếp hàng mỗi khi Starbucks khai trương cửa hàng tại một thị trường mới. Hiện tại trong tâm trí khách hàng Starbucks vẫn là thương hiệu số một về cà phê.

Câu chuyện "không bản sắc" khác với "đánh mất bản sắc". Cần thận trọng và thông minh hơn khi nói về đối thủ.

Trung Nguyên thậm chí có thể "tái định vị" đối thủ ghê gớm này với tuyên ngôn đại loại như "Starbucks là ông khổng lồ số một về... chuỗi thức ăn nhanh" với ẩn ý người khổng lồ Mỹ đang dần xa rời giá trị cốt lõi đã làm nên tên tuổi của họ là cà phê.

Có lý mà. Vì logo mới của Starbucks đâu còn chữ "Starbucks Coffee" đâu.

Đức Sơn

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Tiếng gọi nơi hoang dã

Một bài phân tích hay về vấn đề thương hiệu mà nó đang quan tâm

"Tiếng gọi nơi hoang dã" (The Call of the Wild) được viết bởi nhà văn Mỹ nổi tiếng Jack London. Cốt truyện kể về một cuộc sống của chú chó mang tên Buck. Người đọc sẽ bị hút hồn bởi hành trình khám phá bản thân, thay đổi để thích nghi của Buck. Từ cuộc sống "quý tộc" an nhàn chốn đô thị, Buck bị bắt khỏi trang trại để trở thành chó kéo xe ở khu vực tại vùng Bắc cực Alaska lạnh giá. Buck thường xuyên phải chiến đấu để dành giật từng miếng ăn, học từng kỹ năng nhỏ nhất để chiến đấu với sói rừng, để làm cách nào không bị lũ chó Eskimo (một loại chó sói được thuần phục để kéo xe trượt tuyết) cắn đứt cuống họng. Cuộc sống đầy bất trắc, khốc liệt đã dạy Buck một bài học vô cùng quý giá: thích nghi là khả năng số một để tồn tại và để chiến thắng.

Buck không phải là chú chó to khỏe nhất, càng không phải là kẻ giỏi nhất về các kỹ năng chiến đấu. Bù lại, Buck thông minh hơn hết thảy, học nhanh nhất và quan trọng nhất, Buck có khả năng thích ứng tuyệt vời với bất kỳ hoàn cảnh nào. Chỉ cần thế thôi, những điều này đã giúp chú trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng trong bất kỳ cuộc tranh giành quyền lực nào.

Câu chuyện thú vị của Buck là ví dụ tiêu biểu minh họa cho "Thuyết tiến hóa" của Darwin. Ông cho rằng đặc tính thích nghi của cơ thể và sự đa dạng về loài là kết quả của quá trình tiến hóa lâu dài, loài mới xuất hiện từ loài cũ, thông qua đấu tranh sinh tồn và chọn lọc tự nhiên. Để tồn tại, muôn loài luôn phải tham gia vào quá trình này và chỉ có kẻ mạnh mới có cơ hội tồn tại.

Câu chuyện kể rất hay của Jack London có nhiều liên tưởng đến sự thay đổi liên tục và cạnh tranh sinh tồn của các thương hiệu ngày nay.

Honda Việt Nam là một ví dụ

Honda với người Việt từ lâu đã có uy tín "vô đối" về chất lượng. Nhưng chất lượng của Honda có tuyệt đỉnh đến đâu chăng nữa thì gia trị cốt lõi cũng chỉ về giá trị sử dụng- chiếc xe máy bền nhất để đi lại. Người ta không có nhu cầu về self-expression (thể hiện bản thân) khi mua một chiếc Honda. Ngược lại, Piagio không chỉ đơn giản là một chiếc xe máy. Với nhiều người, Piagio là một sản phẩm thời trang "đại diện cho sự lãng mạn và quyến rũ của văn hóa Ý. Người đi xe Piagio (hay xe Vespa) sẽ cảm thấy có một "vị thế" cao hơn bất kỳ một loại xe máy nào, trong đó có Honda.


Thời gian gần đây, thị trường xe máy được chứng kiến sự thay đổi "lạ" của Honda: các sản phẩm của Honda đang nỗ lực dịch chuyển định vị theo ... xì- tai của Piagio.

Dòng xe Liberty được quảng cáo rầm rộ là thiết kế theo phong cách thời trang nước Ý. Mới đây là phiên bản xe SH Mode cũng chạy theo concept này.Tại buổi ra mắt sản phẩm, đích thân tổng giám đốc Honda xuất hiện với y phục và phong cách thời trang đậm đặc Italy.

Người Nhật nổi tiếng là bảo thủ và luôn có xu hướng "ôm chặt" giá trị truyền thống và văn hóa phương Đông.  Giờ đây Honda táo bạo muốn lột xác hình ảnh từ một võ sỹ Samurai đoan chính và "ăn chắc mặc bền" thành một chàng lãng tử La Mã đa tình và ăn mặc thời trang.

Honda đang đi đúng lộ trình của quá trình "Tiến hóa" theo học thuyết của Dawin? Nói một cách hình ảnh như trong truyện ngắn của Jack London, Honda đang "chạy" theo "tiếng gọi" vô hình rất hấp dẫn nào đó. Nhưng dường như đó là tiếng gọi khác. Không phải là "tiếng gọi nơi hoang dã" như của chú chó Buck.

Mỗi khi rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, "bản năng gốc" khôn ngoan của loài sói giúp Buck biết mình như con tắc kè hoa để ứng phó rất tuyệt. Khi nhu khi cương. Lúc tấn công lúcc phòng thủ. Luôn luôn hợp lý và luôn dành chiến thắng chung cuộc. Buck có chiến lược đúng.

Honda cũng chiến lược đúng khi nỗ lực thay thể hình ảnh Samurai thành "người mẫu" thời trang Italy?

Nhu cầu thị trường xe máy tại Việt Nam có nhiều thay đổi. Trước đây, Honda đánh bay tất cả các đối thủ chỉ nhờ một thuộc tính khác biệt hóa duy nhất: bền. Ngày nay hầy như thương hiệu xe nào cũng có thể "chạy tốt". Yếu tố "bền" vẫn là uy tín của Honda nhưng khoong còn là điểm bán hàng cạnh tranh duy nhất.

"Khổ" cho Honda là trên sàn diễn thời trang đã có diễn viên hạng A chiếm lĩnh từ lâu: Piagio. Cái mác "xe máy thời trang" của Piagio đã găm sâu trong suy nghĩ của người tiêu dùng mất rồi.

Quy luật của định vị thương hiệu đã nói rõ điều này: thật thiếu khôn ngoan cho một thương hiệu khi mất công "đánh cướp" một liên tưởng định vị của một thương hiệu khác. Đó là con đường đâm đầu vào bức tường đá.


Cái "khổ" thứ hai: mỗi khi Honda đã đồng nghĩa với "xe máy bền" trong tâm thức của người tiêu dùng Việt, đừng hy vọng nhét vào đầu họ mấy chữ xa lạ "xe máy thời trang". Kể cả khi không có mặt Piagio trên thị trường.

Chú chó Buck áp dụng thành công chiến lược biến ảo "tắc kè hoa". Nhưng thay đổi gì thì thay đổi, bất cứ khi nào có thể, Buck ngay lập tức trở về bản ngã thật của mình: Sự khôn ngoan và tham vọng thống trị của kẻ sinh ra để thống trị (Buck là kết quả của "mối tình" giữa sói đầu đàn và chó nhà thông minh giống NaUy).

Cái kết truyện ngắn "Tiếng gọi nơi hoang dã": Sau khi người chủ yêu quý, John Thorton (mối liên hệ duy nhất níu kéo Buck với cuộc sống văn minh) bị thổ dân da đỏ giết chế, Buck quay trở về cuộc sống hoang dã và trở thành con sói đầu đàn thống trị vùng Alaska. Một con sói có uy thế của chúa sơn lâm.

Không rõ con đường Liberty và SH Mode đang đi có phải là chiến lược thương hiệu dài hạn của Honda hay không? Chỉ biết rằng con đường này có thể đưa họ đi xa dần vị thể của "chúa sơn lâm" trên phân khúc xe máy "có chất lượng bền".

Còn phân khúc "xe máy thời trang?" chắc chắn Honda khó trở thành "Nghệ sỹ thành Rome"

Vì thời trang và nghệ thuật đâu phải là "tiếng gọi nơi hoang dã" của Honda, phải không chàng Samurai xứ sở mặt trời?

Nguyễn Đức Sơn
Giám đốc chiến lược thương hiệu - Richard Moore Associates

Người thành công nghĩ & làm gì?



Hôm nay nó đọc được bài viết này, 16 điều những người thành công thường nghĩ và làm. Nó xét 16 điểm này xem sao

1. Dũng cảm thay đổi => Nó đã làm được, mỗi ngày đối với nó luôn học hỏi không ngừng nghỉ.

2. Mong muốn những người khác thành công => Có

3. Tràn trề niềm vui => Chưa làm được nhiều lắm, đây là điểm nó cần điều chỉnh và đang hướng tới.

4. Dám chịu trách nhiệm trước thất bại của bản thân => đang học và giờ thấy nhẹ nhàng hơn với những việc nho nhỏ không như ý. Thất bại một lần duy nhất và nó học được một bài học quý giá mà giờ nó mới nhận ra.

5. Thảo luận về các ý tưởng => Nó luôn thích và muốn làm thế. Nó không muốn dành thời gian cho việc buôn chuyện.

6. Chia sẻ dữ liệu và thông tin => Đúng người đúng việc

7. Trao cho mọi người niềm tin vào chiến thắng => Luôn vậy, nhưng đôi khi nghi ngờ vào niềm tin của bản thân hehe

8. Thiết lập các mục tiêu và kế hoạch cuộc sống=> Có

10. Đọc sách báo mỗi ngày => Có

11. Điều hành từ góc độ chuyển đổi => Luôn nhìn công việc, cuộc sống theo hướng dịch chuyển.

12. Liên lục học hỏi => Có

13. Khen ngợi người khác => Luôn nhìn thấy ưu điểm của người khác, còn khen ngợi thì chưa nhiều.

14. Tha thứ cho người khác => Hướng tới điều này

15. Lên danh sách những gì bạn muốn "Trở- Thành" => Có

16. Biết ơn những người xung quanh => Có

Thành công là gì? ;))

Bình thường





Buổi gặp gần đây nhất với chị, chị hỏi nó thời gian ở HN vừa rồi có vui không?

Nó ngẫm nghĩ một lát rồi bảo chị" bình thường chị ah"
Vậy em muốn thể nào?
Em muốn một cuộc sống vui vẻ, chứ không phải bình thường.

Chị cười, vậy là cuộc sống bình thường không phải là vui vẻ sao em?

Với nó dường như là phải có gì đó vui vẻ, mà cái-gì-đó-là-cái-gì thì nó không biết.

Khi ai hỏi nó thế nào? Bình thường. Nếu bình thường có nghĩa là không có chuyện gì bất ổn. Là cuộc sống vẫn tiếp diễn như vốn thế. Đôi khi nó thấy nhạt với chính nó, nhưng chẳng thể khác được. Nó vốn thế.

Qua câu chuyện của chị, nó dường như vẫn cảm nhận được một điều gì đó lấp lánh trong mắt chị. Có thể, đó mãi mãi là một kỷ niệm tuyệt đẹp cho những ngày tháng tươi trẻ của chị.

Mỗi lần gặp chị đối với nó luôn là một món quà, là khoảng thời gian có người lắng nghe nó và chia sẻ cách nhìn nhận của chị về cuộc sống, con người.

Có một điều nó cảm nhận được ở chị là chị vẫn đang khao khát một cuộc sống khác. Nhưng chị chưa dám thực hiện điều đó. Chị sợ, chị sợ vấp phải một lần nữa, để rồi lại mất đến 10 năm. Thời gian đâu có quay trở lại. Không ai đủ can đảm bước qua nỗi đau một lần nữa nếu không có niềm tin.

Nhưng đôi khi, thà làm điều mình muốn và sống thật với mình còn hơn là chẳng bao giờ làm điều đó.

Nếu ai hỏi nó về cuộc sống cá nhân của nó thế nào? Nó vẫn trả lời bình thường, có nghĩa là nó ổn.

Dường như nó đã trang bị một điểm giống đàn ông "Đàn ông không khuyên nhau trong chuyện tình cảm" thường thì " Phụ nữ thích thảo luận về các mối quan hệ nhưng đàn ông thì không. Họ không tìm kiếm ở nhau những lời khuyên dính líu đến quan hệ tình cảm. Họ thà cắn răng chịu đựng còn hơn là tỏ ra ủy mị, sướt mướt".

Chưa hẳn là nó đã làm được điều đó hoặc lúc nào cũng muốn điều đó. Nhưng đó là điều nó hướng tới. Nó chưa có thói quen chia sẻ những chuyện tình cảm trừ khi những lúc nó bối rối nó cần những góc nhìn khác nhau để biết mình phải làm gì.

Bình thường!

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

Hội trợ sách HCM năm 2014


Thật lạ là nó ở SG tới giờ đã qua 2 lần hội chợ sách. Vậy mà nó không nhớ một chút nào về hội chợ sách năm ngoái. Hình như nó có đi, hình như không phải tổ chức ở Công viên Lê Văn Tám, hình như có người đi cùng và sách giùm nó những quyển sách nó lựa, hình như...

Năm nay hội sách được tổ chức ở Công viên Lê Văn Tám và nó lựa được tới gần 20 cuốn sách khác nhau. Mặc dù ở nhà nó lên một danh sách dài ngoằng nhưng khi mua lại hoàn toàn khác.

Thực tế nó không có thói quen lựa sách ở Hội sách, tiệm sách, đơn giản vì nó lựa kiểm đấy thế nào cũng bị hoa mắt chóng mặt và sẽ không lựa được cuốn nào hết.

Từ trước tới giờ nó thường lựa sách online, lên danh sách và tới một tiệm sách quen thuộc trên Đinh Lễ và chỉ khoảng 10 phút sau nó có đầy đủ sách theo danh sách và ra về.

Giờ vào SG thì hay lướt online rồi mua qua Tiki hay vinabook cho nhanh. Vì SG không có con phố sách như Hà Nội, không có những buổi chiều lê la trên con phố nhỏ êm đềm. Vì vẫn hoa mắt chóng mặt với sách.

Năm nay sách được mua tập trung nhiều vào lĩnh vực S&M, cũng như học cách viết văn ngắn gọn, xúc tích thay vì thứ văn cứ èo uột nhão nhoét của nó.

Điều chỉnh nổi không? Thôi thì cứ thử.
Hôm nay viết nhiều thế nhỉ

Cạnh tranh hẻm


Hẻm bên cạnh có một hàng bún chả Hà Nội ngon, năm ngoái nó thường cùng các bạn vô đó vào buổi trưa mỗi khi chán cơm, thèm bún. Quán chẳng có nhiều lựa chọn chỉ có bún chả miếng và băm, bún miến măng gà. Nhưng lúc nào cũng đông đúc, có nhưng lúc tới hơi trễ chút là ngồi đợi vêu mỏ. Có mấy người phục vụ lúc nào cũng luôn chân luôn tay, nó ấn tượng nhất với một chị mà nếu nhìn qua, không thể phân biệt là nam hay nữ. Đơn giản chị cắt đầu như nam, mặc quần áo nam luôn và đặc biệt làm việc cứ vèo vèo.


Năm nay, vẫn quán đó, nhưng đổi chủ. Chủ quán là cái chị nam nữ và nhiều món phong phú hơn: miến trộn, bún chả, bún măng, bánh đa cua... nghe thật hấp dẫn.

Một lần trưa nắng, nó ghé qua quán cũ, người mới. Thấy nhiều món phong phú quá, quán cũ địa điểm mới lại tận cuối hẻm. Thế là lười, thế là tặc lưỡi, ăn thử coi sao. 

Quán vẫn đông như ngày trước, những bạn phục vụ vừa cũ vừa mới. Trong khi ngồi đợi làm đồ ăn nó thấy dường như các bạn trong quán chưa thực sự ăn ý với nhau. Tiếng khách gọi món bị lấn át bởi tiếng người phục vụ và rối mù. Khách hàng nhức cả đầu với những tiếng lanh chanh khi bưng nhầm đồ giữa những người phục vụ đôi khi cả tiếng chủ quán đang làm cũng lớn hơn cả khách.

Khi đồ ăn được bưng ra, nó thầm so sánh với quán cũ. Ít món hơn nhưng ngon hơn, chất lượng hơn. Nó không muốn trở lại quán cũ người mới một lần nào nữa.

Quán cũ, bị đẩy ra khỏi địa điểm cũ. Cũng đã cập nhật thêm một số món mới cho khách lựa chọn. 

Cái hẻm nhỏ xíu cũng cạnh trạnh như vầy, hỏi chi thị trường không có sự cạnh tranh khốc liệt. Quan trọng là cạnh tranh như thế nào mà thôi.

Chuyện nhỏ Sài Gòn

Từ những ngày đầu tiên đặt chân vào SG, nó đã muốn tìm hiểu về thành phố trẻ nhiều sôi động này. Nó cứ đi như người mộng du để tìm những điều gì đó mà chính nó cũng không biết.


Gập cuốn sách lại, nó thấy Sài Gòn thân thuộc quá đỗi. Như một lạch nước mát tưới thấm đẫm lên tâm hồn nó.

Nó thầm so sánh giữa Sài Gòn và Hà Nội, nơi nó từng sinh ra sống bao nhiêu năm nhưng nó không cảm nhận được sự trọn vẹn về Hà Nội như ở Sài Gòn. Mặc dù nó mới chỉ sống ở Sài Gòn rất ngắn, mặc dù Hà Nội đối với nó là những kỷ niệm là nơi chốn để trở về. 

Giờ nó mênh mông giữa hai thành phố, nơi đâu mới thực sự là nơi nó thuộc về. Hay nó mãi là lữ hành đối với cả hai thành phố ấy?

Hội sách TPCMC tháng 3.2014

Đám cưới HN

Hôm nay là lần thứ 2 nó đi đám cưới SG, những ngày đầu tiên sống ở SG nó háo hức đi đám cưới SG lắm. Vì thấy bảo đám cưới SG khác với đám cưới Bắc, vì đám cưới SG vui lắm, vì... rất nhiều lý do khác để nó háo hức như thế.

Lần này đám cưới HN, một người bạn cũ ở công ty cũ. Nói là bạn nhưng HN nhỏ hơn nó nhiều lắm, nó coi như một đứa em, nhưng đôi khi suy nghĩ của HN còn lớn hơn cả nó. Thời gian đầu HN hay hỏi thăm và rủ rê nó đi đây đó cho đỡ buồn. Nói là đây đó vậy thôi, cũng chỉ đi ăn, đi cafe ở SG.

Nhớ tết năm ngoái, HN cố kéo nó đi về quê An Giang ăn tết khi biết nó thưởng thức cái Tết lần đầu tiên xa nhà ở giữa SG lạ hoắc. Nhưng nó không chịu, nó muốn thưởng thức thứ lạ hoắc lạ hơa, muốn thưởng thức tận cùng của nỗi cô đơn ra sao? Đối với nó cũng là sự trải nghiệm thú vị và quí giá.

Vợ HN không phải là người lạ, một cô gái cùng làm với HN và cùng công ty cũ với nó. Nhưng nó chưa bao giờ làm việc, ngay cả cái tên nó cũng chưa từng nghe. Trong ngày cưới, nhìn HN hạnh phúc hết biết, ánh mắt HN lấp lánh mà từ trước tới giờ nó chưa bao giờ nhìn thấy. Khi nó đến, HN túm lấy nó và kéo vào chụp chung với vợ chồng HN. Ui sao nó vui và thấy mừng quá xá. Mừng cho HN và thầm cầu mong HN luôn hạnh phúc.

Cũng tại đó nó cũng gặp lại những đồng nghiệp cũ, những người mà nó chỉ làm việc qua email chưa từng gặp, hoặc đến cái tên cũng chưa biết. Tất cả có chung một điểm là làm công ty cũ, thế là đủ.

Gặp lại chị T, nó vui lắm, từ hồi nó vào SG tới giờ, nó gặp chị chỉ trên một bàn tay. Số lần gặp ít ỏi nhưng lần nào nói chuyện với chị cũng cảm thấy thoải mái và dễ chịu.

Đám cưới lần này có quà cưới, với nó khá mới lạ. Chỉ là một cái hít tủ lạnh hình hai quả cau. Nó thích lắm, không phải vì món quà mà vì nó muốn giữ lại làm kỷ niệm về đám cưới của HN. Ngay cả cái bao đựng hộp quà nó cũng muốn giữ lại.

Nó vẫn thích gom nhặt kỷ niệm bằng những món quà nhỏ xinh xinh như thế.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Hẹn hò với ngày xưa


Hôm nay mình có hẹn hò với cô bạn từ thời đại học, đây là lần thứ hai mình có hẹn với cô ấy.

Mấy bữa nay SG nắng, trưa nay cũng nắng. Con đường một chiều dài mãi thôi không có lối quay lại. Đi tít mù tắp mới có lối rẽ để quay lại trong khi đoạn đường cần đi rất ngắn. 

Vẫn cô ấy, mái tóc cắt ngắn như con trai rất cá tính, phong cách ăn mặc bụi bụi. Mình mang cho cô ấy một cuốn sách và hai cây bút chì đen đỏ, hai đứa chọn một quán cafe và cùng nhau ăn bữa trưa.

Cô ấy cứ cười nói suốt, hỏi thăm mình vài câu rồi kể về cuộc sống của cô ấy, về công ty và công việc. Riêng chuyện cắt tóc và để tóc của cô ấy thôi cũng đã chiếm phần lớn thời gian của hai đứa. Mình ngồi nghe cô ấy huyên thuyên đủ thứ chuyện như thế. Mà vẫn có cảm giác vui vẻ, giống như những ngày còn đi học đại học mặc dù thời đó mình với cô ấy rất ít chơi với nhau.

Cô ấy hỏi mình đi có nắng không? thực sự mình đã quen với cái nắng nóng của SG. Mặc dù giờ đang là đợt cao điểm nắng nóng, nhưng mình vẫn không cảm thấy nắng. Mỗi lần đi trên đường mình toàn liên tưởng đến một chuyện gì đó hoặc nghĩ về một điều gì đó nên dường như đoạn đường rất ngắn và không còn cảm thấy gì về thời tiết. Hoặc mình cũng đã quen rồi?

Đang ngồi ăn bỗng quán cafe bật lên những giai điệu nhạc cũ, những bản nhạc nước ngoài rất xưa. Đặc biệt là bài "Everything I do, I do it for you". Mình không muốn dứt ra khỏi những cảm xúc ấy, thế là cứ thế phiêu đi trong tiếng nhạc. Đã bao lâu rồi mình mới có cảm giác như thế nhỉ, không còn nhớ nữa.

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Tháng 3 và những mùa hoa

Từ ngày vào SG không còn cảm nhận theo từng mùa, không còn háo hức đón chờ những mùa hoa mới. Nhưng sáng nay đi trên đường ĐBP bỗng thấy bâng khuân đến lạ vì cả con đường dịu dàng mùa hoa ánh hồng hay còn gọi là hoa lan tỏi




Tháng 3 mùa hoa rực rỡ ở khắp nơi, miền núi phía Bắc sẽ là hoa ban nở trắng rừng, hay hoa lê hoa mận, hoa mộc miên.



Sài Gòn có hoa Ánh Hồng, lạ lẫm với màu hoa này mà năm ngoái mình không hề để ý. Đoạn đường năm nay đi về lại tràn đầy mùa hồng dịu nhẹ như thế.

Hoa Ánh Hồng có 3 sắc màu khác nhau: màu trắng hồng, hồng hồng và hồng đỏ. Dường như ở SG không có màu hoa sắc đỏ, có phải do SG nắng nên ít trồng màu hoa ấy, chỉ có màu vàng, màu hồng. Đặc biệt là màu vàng của osaka hay kim phượng.

Chợt nhớ tha thiết màu hoa sưa trắng mướt, nhớ cả không gian giăng đầy mưa bụi và ẩm ướt của mùa xuân còn vương vớt lại như cố níu kéo mùa xuân.


Lỡ thêm một mùa hoa sưa...

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

11 bài học sống từ Albert Einstein

Tôi không bao giờ suy nghĩ về tương lai- Nó đến sớm thôi (Albert Einstein) 

1. Hãy đơn giản hóa
"Nếu bạn không thể giải thích điều gì đó cho một đứa trẻ 6 tuổi thì chính bạn cũng không hiểu điều đó"- Albert Einstein
Khi bạn phức tạp hóa một thứ nào đó lên thì bạn sẽ càng khó hiểu bản chất bên trong của nó. Hãy nhớ tới người thầy cô giỏi nhất của bạn đã từng có trong cuộc đời mình. Họ có làm cho một chủ đề trở nên phức tạp hơn với tràn ngập các từ ngữ bạn không hiểu, hay họ làm cho nó trở nên dễ hiểu hơn bằng cách đơn giản hóa nó.

2. Sự sáng tạo.
"Sự sáng tạo có khả năng truyền từ người này sang người khác vì vậy hãy chuyển giao nó"- Albert Einstein.

Hãy truyền cảm hứng cho những người khác làm những việc mà họ yêu thích. Sử dụng sự sáng tạo của bạn để tạo ra công việc mới. Bạn sẽ không bao giờ biết những người khác sẽ tạo ra những điều gì. Đã đến lúc sử dụng trí sáng tạo của bạn để tạo ra những sản phẩm hoặc sáng kiến có thể taoọ ra được hiệu ứng đô-mi-nô trên toàn thế giới.

3. Hãy làm việc chăm chỉ và phạm sai lầm
"Có một cách chắc chắn để không mắc phải sai lầm đó không có ý kiến mới nào của riêng bạn"- Albert Einstein

"Bạn sẽ không bao giờ thất bại cho đến khi bạn ngừng cố gắng"- Albert Einstein

Einstein đã dành phần lớn cuộc đời của mình để nghiên cứu lý thuyết vật lý- một vài điều ông đã không tìm ra và một số khác chúng ta đã biết hôm nay. Bạn sẽ không bao giờ biết điều nào sẽ được giải quyết nhưng kiên nhẫn là chìa khóa của nó. Bạn phải tiếp tục làm việc chăm chỉ và tiếp tục cố gắng giải đáp những vấn đề của mình. Thất bại sẽ không bao giờ xảy ra cho đến khi bạn ngừng cố gắng.

4. Sống trong hiện tại
"Tôi không bao giờ suy nghĩ về tương lai- Nó đến sớm thôi"- Albert Einstein
Bạn chỉ có một điều chắc chắn đó là thời khắc hiện tại là cái mà bạn có ngay lúc này. Bạn có thể khiến cho mình lo lắng về tương lai như việc lên một kế hoạch mà có thể không diễn ra theo cách được định sẵn. Vấn đề trên hết là hãy sống trong hiện tại, trong hôm nay. Làm hết sức của mình vào thời điểm hiện tại, đừng lo lắng về ngày mai.

5. Hãy khác biệt
"Tôi không bao giờ có được những khám phá của mình bằng những suy nghĩ truyền thống"- Albert Einstein
Những điều lớn lao cần một quá trình của việc suy nghĩ ngoài "cái hộp" của chính mình và làm những việc khác biệt. Nếu bạn tiếp tục làm việc theo quy tắc cũ, bạn sẽ chỉ đang tạo ra những điều bình thường, những kết quả bình thường. Hãy suy nghĩ khác đi và rồi có thể bạn sẽ tìm ra câu trả lời cho mình

6. Hãy tưởng tượng
"Tưởng tượng là một dạng thức cao nhất của việc nghiên cứu"- Albert Einstein
"Tôi có đủ khả năng của một họa sĩ để vẽ một cách tự nhiên dựa vào trí tưởng tượng của mình. Trí tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức. Kiến thức thì có giới hạn. Trí tưởng tượng là cái bao quanh thế giới" - Albert Einstein
Trí tưởng tượng là chiếc chìa khóa. Khi bạn tưởng tượng một điều gì đó khác, rồi bạn bắt đầu chia sẻ nó với mọi người. Sau đó, mọi người sẽ bắt đầu thấy thế giới mà bạn tưởng tượng nhờ vào đó bạn có sự liên kết và giúp đỡ những người khác. Hãy dành thời gian của ngày hôm nay để mơ mộng, tưởng tượng và hãy chia sẻ ý tưởng của bạn với những người xung quanh.

7. Làm những điều không thể
"Chỉ những ai nỗ lực hết mình mới có thể đạt được những điều dường như là không thể"- Albert Einstein
Nghe thì hơi buồn cười nhưng nếu bạn sẵn sàng gánh lấy rắc rối, khi đó bạn có thể đặt được điều không thể. Khi bạn vượt qua những gì những khác nghĩ là hợp lý, một điều ngạc nhiên sắp sửa xảy ra. Bạn có thể hoàn thành một điều từng một lần là trở ngại

8. Tôn trọng mọi người.
"Chúng ta học từ cuộc sống thường ngày là sống cho những người xung quanh mình trước, cho những người luôn nở nụ cười và khiến ta hạnh phúc" - Albert Einstein
"Cuộc sống sẽ khống đáng sống, trừ khi nó được sống vì những người khác"- Albert Einstein

Nếu bạn đặt mọi người lên trước, họ sẽ trân trọng và nhìn nhận bạn là một người thành thật quan tâm người khác. Dành ít nhất một vài phút của cả ngày bận rộn và gắn kết với người khác mà không có sự phân tâm nào. Hãy cho họ biết rằng bạn trân trọng họ.Cảm ơn họ và gửi tặng họ những lời khen mà họ xứng đáng có được. Nó không chỉ giúp ngày hôm đó của họ trở nên tốt đẹp hơn, mà còn cảm kích vì điều đó và nhớ rằng bạn là người mang nó đến cho họ.

9. Hãy chia sẻ
" Học sinh không phải là một thúng chứa cần bạn phải lấp đầy mà là một ngọn đuốc cần bạn thắp sáng"- Albert Einstein.

Chia sẻ ý tưởng của bạn với người khác. Điều này có thể thắp sáng lên một tia lửa mà có thể kích thích người khác làm những điều mà họ mong muốn thực hiện. Nếu bạn chỉ giữ những sáng kiến và kiến thức cho riêng mình, thì bạn sẽ không thể giúp đỡ được một ai. Nếu như bạn đang nắm một chìa khóa có thể giải quyết vấn đề của một ai đó. Bạn có sẵn sàng chia sẻ nó với họ không?

10. Luôn sẵn sàng học hỏi
"Việc học là kinh nghiệm. Những thứ khác chỉ là những thông tin"- Albert Einstein

Học là một hành trình chứ không phải là việc ngâm mình trong tất cả các thông tin. Hãy lặn tìm trong nó và luôn ghi nhớ rằng có một số điều sẽ hữu ích còn số khác thì không. Việc học không phải là thứ có thể phù hợp cho tất cả con người, nhưng đó là một hành trình của riêng bạn.

11. Làm những điều đúng đắn.
"Luôn làm những điều đúng. Việc này sẽ làm hài lòng một số người và làm những người còn lại ngạc nhiên"- Albert Einstein.

Khi bạn đi đến một ngã ba đường hay ý thức của bạn đưa ra một quyết định, hãy chọn những gì đúng đắn. Bạn có thể sẽ cảm thấy các lựa chọn khác dễ làm hơn hoặc sẽ tạo ra cho bạn nhiều tiền hơn. Nhưng khi bạn biết lựa chọn kia sẽ cho bạn nhiều cơ hội trong tương lai hoặc chỉ đơn giản đó là điều đúng đắn cần làm, và bạn phải làm nó. Đôi khi những con đường khó khăn sẽ tốt hơn con đường nhiều người đã đi. Sau đó, hãy dành thời gian để theo dõi những giá trị đặt được và làm những điều đúng đắn giúp bạn có thể tách ra khỏi đám đông.

Văn Hiến